Tuy nhiên, trong lúc mải mê, Rận bất ngờ trượt chân, ngã xuống lửa. Tiếng thét của Bọ chó vang lên trong không gian yên tĩnh, nhưng tất cả đã quá muộn. Rận đã trở thành một chiếc bóng nhỏ bé, và Bọ chó, khi nhận ra điều đó, lăn ra khóc, nước mắt lăn dài trên mặt đất lạnh lẽo.
Cánh cửa sổ cũ, với những khung gỗ mòn méo, nghe thấy tiếng khóc than liền hỏi:
– Tại sao anh lại buồn bã, Bọ chó?
Bọ chó, giữa những giọt lệ, hít một hơi thật sâu và đáp:
– Vì Rận đã ra đi mãi mãi, bị lửa thiêu chết.
Tiếng kêu kẽo kẹt của Cánh cửa đáp lại, như thể nó cũng cảm nhận được nỗi đau mất mát ấy. Chổi cũ ở trong góc nhà, với những sợi rơm khô héo, không thể chịu nổi cảnh tượng bi thương đó và hỏi:
– Tại sao lại phát ra tiếng kẽo kẹt như vậy, Cánh cửa?
– Tôi kẽo kẹt vì nỗi xót xa trong lòng, – Cánh cửa trả lời.
Chổi, bị cuốn vào dòng cảm xúc chung, vung tứ phía, quét sạch những hạt bụi lẩn khuất trong góc tối. Một chiếc xe cũ kỹ, với bánh xe mòn, đi ngang qua và thấy sự náo loạn liền dừng lại hỏi:
– Tại sao anh lại vung lên như thế, Chổi?
– Tôi không thể cứ đứng yên khi mà Rận đã ra đi, – Chổi trả lời.
Những điều này khiến chiếc xe cảm thấy bận rộn trong lòng, nó nói:
– Thế tôi nhất định phải lao đi để tìm kiếm điều gì đó ý nghĩa hơn chứ nhỉ?
Và thế là chiếc xe chạy băng băng, mang theo gió hiu hiu lùa qua không gian. Đống phân nằm bên đường, rõ ràng cũng không thể làm ngơ, hỏi:
– Tại sao anh lại chạy như vậy, anh Xe?
– Tôi chạy vì nỗi buồn quá lớn không thể giữ yên, – Xe đáp lại.
Khi chiếc xe vội vã đi qua, Đống phân liền cảm thấy nóng bừng lên, và thốt lên:
– Vậy thì tôi cũng phải bùng cháy thôi.
Đồng phân bùng lên, các ngọn lửa nhỏ nhảy múa vui vẻ trong không gian tăm tối. Cây cối bên cạnh, ríu rít lá xào xạc, hỏi:
– Tại sao lại có lửa bùng cháy, Đống phân?
– Tôi không cháy sao được khi mà mọi thứ xung quanh cũng đang cháy bỏng với cảm xúc, – Đống phân trả lời.
Những cơn gió xô đẩy cây, khiến nó phải đung đưa liên tục:
– Thế thì tôi cũng phải rung lắc theo nhỉ?
Cây bắt đầu đung đưa mạnh mẽ, đến nỗi những chiếc lá cuối cùng rời khỏi cành, lả tả rơi xuống đất. Một cô gái trẻ, mang theo chiếc bình nhỏ đi lấy nước, nhìn thấy cảnh đó và hỏi:
– Tại sao lại đung đưa mãi như vậy, anh Cây?
– Tôi không thể đứng yên khi mà mọi thứ quanh tôi đang xao động, – Cây đáp.
Cô gái, trước cảnh tượng đó, cảm thấy nỗi lòng trĩu nặng, nói:
– Nếu vậy tôi phải đập vỡ chiếc bình này thôi.
Và với một cú mạnh mẽ, cô đập vỡ chiếc bình, tạo ra tiếng vang đột ngột. Dòng suối gần đó, cảm nhận được sự hỗn loạn, ngay lập tức hỏi:
– Tại sao cô lại làm vậy, cô gái?
– Tôi không muốn chiếc bình còn nguyên khi mà sự thật đau lòng tràn về, – Cô gái trả lời.
Dòng suối, giờ đây đã cuồn cuộn, như thể bị lôi cuốn vào cơn lốc của cảm xúc:
– Ái chà, vậy thì ta cũng phải chảy tràn ra thôi!
Nước suối bắt đầu chảy mạnh, cuốn theo tất cả: cô gái, cây cối, đống phân, chiếc xe, chổi, cửa, và cả những ký ức về Rận và nỗi buồn của Bọ chó. Mỗi nhân vật, mỗi vật thể đều cùng nhau hòa quyện vào dòng chảy của cuộc sống, để lại sau lưng những biến cố, nỗi đau lẫn tình bạn bất diệt.
Câu chuyện này không chỉ đơn thuần là nỗi thương tiếc cho một người bạn đã mất, mà còn là một bài học về mối liên kết giữa tất cả mọi thứ trong cuộc sống. Khi có một sự việc xảy ra, mọi người và mọi vật xung quanh đều bị ảnh hưởng. Đó là bài học về tình bạn, sự đồng cảm và cách mà mỗi chúng ta phải đối mặt với nỗi đau, không chỉ để sống mà còn để tiếp tục tiến về phía trước.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com