Ngày xửa ngày xưa, trong một làng quê nhỏ bé nằm giữa những cánh đồng xanh tươi bạt ngàn, có một cô gái tên là Lan. Lan có một sắc đẹp dịu dàng, nụ cười tươi như hoa nở giữa mùa xuân, và trong lòng cô là một trái tim đầy lòng nhân ái. Cô sống cùng với mẹ già trong một ngôi nhà gỗ đơn sơ, nhưng ấm cúng. Tình thương giữa hai mẹ con chính là nguồn sống tựa như dòng suối trong mát chảy xuống từ đỉnh núi.
Một ngày nọ, trong khi Lan đang tưới cây trước hiên nhà, bất chợt cô nghe thấy tiếng kêu cứu vọng lại từ phía rừng sâu. Cô vội vàng chạy theo âm thanh đó và phát hiện ra một chú cáo nhỏ bị thương, nằm co quắp bên cạnh gốc cây.
“Ôi, chú cáo tội nghiệp!” Lan thốt lên, và cô nhẹ nhàng nhấc chú ra, nhìn thấy một cái chân bị gãy. “Mình phải giúp chú thôi!”
Lan mang chú cáo về nhà, chăm sóc cho nó bằng những miếng thịt cá mà cô đã bỏ công câu được. Mỗi ngày, cô chăm sóc, băng bó chân cho chú lại, và từ từ, chú cáo đã hồi phục thành một con cáo xinh đẹp với bộ lông óng mượt.
Một buổi chiều vàng ấm áp, khi những tia nắng cuối ngày len lỏi qua từng tán lá, chú cáo vừa chạy nhảy vừa hạnh phúc kêu lên:
“Cảm ơn cô, Lan! Nhờ có cô, tôi đã khỏe lại. Tôi không biết phải làm gì để báo đáp lòng tốt của cô.”
Lan tươi cười nhẹ nhàng đáp:
“Chỉ cần chú sống vui vẻ và giúp đỡ những người cần giúp như tôi đã làm là đủ rồi.”
Chú cáo gật đầu, ánh mắt long lanh, tràn đầy sự biết ơn. Và từ đó, chú hứa sẽ luôn bên cạnh Lan, bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm.
Ngày qua đi, trong không gian thanh bình của làng quê, một ngày nọ, trong làng bỗng xuất hiện một con ác quỷ độc ác. Nó mang đến nỗi sợ hãi cho mọi người, khiến họ không dám ra khỏi nhà. Nghe tiếng kêu cứu, chú cáo quyết định bảo vệ Lan.
“Cô hãy ở lại đây, em sẽ đi đối mặt với nó!”
“Không, chú đừng đi! Thế nào cũng có cách khác!” Lan kêu lên trong sự hoảng loạn, nhưng chú cáo đã chạy đi mất.
Con ác quỷ hung dữ xuất hiện dưới ánh trăng vàng, tuy nhiên, với sự dũng cảm và nhanh nhẹn, chú cáo đã chiến đấu không ngừng nghỉ. Cuộc chiến giữa hai bên diễn ra ác liệt, nhưng nhờ vào trí thông minh và lòng quyết tâm, cuối cùng chú cáo đã đuổi được con quỷ đi xa, mang lại bình yên cho làng.
Khi trở về, dù mệt mỏi, nhưng đôi mắt chú cáo vẫn sáng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Lan thấy chú mệt mỏi bèn ôm chầm lấy chú, nước mắt rơi xuống:
“Cảm ơn chú, bạn của tôi. Chú không chỉ là một con cáo, mà còn là một người hùng!”
Chú cáo hạnh phúc, nhưng trong mắt nó ánh lên nỗi buồn. Nó đáp lại:
“Nhưng tôi phải trở về với rừng xanh, nơi tôi thuộc về. Nếu cô thấy hoa đuôi cáo nở ở ven rừng, hãy nhớ đến tôi nhé!”
Rồi, một sớm mai, Lan ra ngoài thấy mấy bông hoa đuôi cáo với sắc đỏ rực rỡ, như những ánh lửa giữa không gian trong lành. Cô hiểu rằng đó chính là trái tim của chú cáo, một tình bạn bất tử.
Từ đó, mỗi khi ngắm những bông hoa đuôi cáo, Lan không chỉ nhớ đến chú cáo mà còn suy nghĩ về lòng tốt và tình bạn. Điều quan trọng nhất mà Lan hiểu được, chính là lòng nhân ái không chỉ làm thay đổi cuộc sống của những người xung quanh mà còn làm cho thế giới này trở nên đẹp đẽ hơn từng ngày.
Và như thế, từ một chuyện cổ tích giản dị, Lan đã khắc sâu bài học về lòng nhân đạo và sự hy sinh, rằng bất cứ hành động tốt đẹp nào cũng sẽ được đền đáp xứng đáng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com