Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh rừng bát ngát và dòng suối trong xanh, có một người nông dân chăm chỉ nuôi ba đứa con trai. Đứa con út, được mọi người gọi là chàng Ngốc, là người mà chẳng ai coi trọng. Chàng thường ngây ngô, hay bị chế giễu và thậm chí nhiều lúc còn bị bỏ rơi. Chàng sống trong nỗi cô đơn, nhưng trong trái tim vẫn tràn đầy sự lương thiện.
Vào một ngày nắng đẹp, người con trai cả, tự phụ và kiêu ngạo, quyết định vào rừng đốn củi. Trước khi anh ta lên đường, mẹ anh ân cần chuẩn bị một chiếc bánh trứng thơm phức và một chai rượu vang hảo hạng. Khi anh ta vừa đặt chân vào rừng rậm, không lâu sau, anh gặp một ông lão nhỏ bé, với mái tóc bạc trắng như tuyết.
Ông lão chào anh và nói:
– Xin lỗi, thưa chàng trai, có thể cho lão một miếng bánh và một chút rượu không? Lão đói khát quá!
Nhưng chàng trai kiêu ngạo lý luận:
– Nếu tôi cho lão chút của tôi thì tôi sẽ chẳng còn gì cả. Xin ông hãy tự lo liệu cho bản thân mình!
Ông lão chỉ biết lắc đầu thất vọng, trong khi anh ta tiếp tục công việc. Thật không may, chẳng được lâu thì anh ta bị trượt chân, để cơn giận dữ của rìu khiến cánh tay của mình đau đớn. Đó chính là hậu quả của sự keo kiệt và thiếu tấm lòng.
Kế đến, người con thứ hai, cũng với tính cách giống anh, quyết định vào rừng. Ngưu mẹ không quên phần quà cho anh là chiếc bánh trứng và chai rượu. Gặp ông lão bé nhỏ, người khẩn khoản xin lấy một chút, nhưng anh ta lạnh lùng đáp:
– Nếu tôi giúp lão, biết đâu tôi sẽ không còn gì cho bản thân. Xin lỗi, lão hãy đi đi!
Chẳng bao lâu sau, trong lúc đốn cây, anh ta cũng gặp vận rủi, rìu bất ngờ trượt chân và cắt phải chính chân mình. Cả hai người anh đều không học được bài học quý giá về lòng tốt và sự sẻ chia.
Cuối cùng, chàng Ngốc, với ánh mắt đầy hi vọng, xin cha mình cho một lần vào rừng. Người cha ban đầu không đồng ý, lo lắng cho sự an toàn của cậu con út, nhưng chàng Ngốc năn nỉ mãi nên ông cuối cùng cũng chấp thuận, với một câu nói trấn an:
– Nếu có thất bại, đau đớn thì con mới khôn ra được.
Mẹ của chàng gửi đi với một chiếc bánh ủ tro và một chai rượu bia chua. Khi bước vào rừng, chàng Ngốc lại gặp ông lão. Lần này, trái h tim lương thiện trong chàng đã bật ra.
– Cháu chỉ có bánh ủ tro và bia chua thôi. Nếu cụ thấy dùng được thì xin cụ cùng ngồi ăn với cháu.
Nhìn thấy tấm lòng nhân hậu của chàng, ông lão mỉm cười. Ngay lúc đó, chiếc bánh ủ tro hóa thành bánh trứng thơm phức, chai bia chua lại trở thành rượu vang hảo hạng.
Sau khi dùng bữa, ông lão nói:
– Vì lòng tốt bụng của cháu, lão sẽ ban phước cho cháu. Đằng kia có một cây cổ thụ, khi đốn xuống, sẽ thấy trong rễ cây có một báu vật.
Chàng Ngốc vui mừng đi đến cây cổ thụ, và một con ngỗng lông vàng lấp lánh hiện ra giữa những rễ cây. Chàng nâng niu nó và mang về quán trọ để nghỉ ngơi.
Chủ quán có ba cô con gái, khi thấy con ngỗng vàng, họ không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của nó. Cô cả thì thầm:
– Thế nào mình cũng phải có một chiếc lông của nó!
Khi chàng Ngốc ra ngoài, cô nàng liền nắm cánh ngỗng, nhưng thật bất ngờ, bàn tay của cô bị dính chặt vào đó. Cô thứ hai thấy thế cũng không bỏ lỡ cơ hội, nhưng vừa chạm vào cô chị thì cũng dính chặt ngay. Cuối cùng, cô em út cũng không tránh được số phận, chạm vào các chị và cũng bị cuốn vào.
Sáng hôm sau, chàng Ngốc không chú ý đến ba cô gái dính chặt vào con ngỗng, còn họ thì phải lẽo đẽo theo sau. Khi đoàn người đi qua cánh đồng, linh mục thấy bọn họ bèn kêu lên:
– Không biết xấu hổ hay sao? Cả đám con gái kéo nhau đi như thế này giữa ban ngày sao?
Vừa nói đến, ông liền nắm tay cô em út, nhưng chính ông lại bị dính luôn vào. Ngay sau đó, nhiều người khác cũng như vậy, không hiểu chuyện gì xảy ra, mà tất cả đều dính vào nhau, tạo thành một cảnh tượng hài hước.
Cuối cùng, đoàn người kỳ quặc đến trở thành một trong những câu chuyện vui ở triều đình. Vua có một cô công chúa lạnh lùng, nghiêm nghị đến mức không ai khiến nàng bật cười được. Vua hứa rằng ai có khả năng làm công chúa mỉm cười sẽ được cưới nàng.
Chàng Ngốc và đoàn người kéo theo đến trước mặt công chúa. Nhìn thấy cảnh tượng hài hước của bảy người lếch thếch, nàng không thể kiềm chế nổi và bật cười. Cuối cùng, chàng Ngốc thuyết phục vua cho phép mình được cưới công chúa.
Nhưng vua không đồng ý, đưa ra nhiều thử thách khác nhau. Đầu tiên, ông yêu cầu chàng Ngốc dẫn đến một người có thể uống hết một hầm rượu.
Chàng Ngốc lại nghĩ đến ông lão và nhanh chóng quay lại rừng. Tìm thấy ông ở nơi cũ, ông lão đã sẵn sàng giúp chàng một lần nữa. Thấy một người đang khát khao rượu, chàng Ngốc liền dẫn người ấy tới hầm rượu của vua. Người đó uống một mạch cho đến khi hầm rượu không còn giọt nào.
Một lần nữa, chàng Ngốc tìm cách để có thể cưới công chúa. Lần này, vua yêu cầu tìm một người có thể ăn trọn một núi bánh. Chàng Ngốc lại quay về rừng và gặp một người đang thắt bụng vì đói. Người đó vui vẻ theo chàng đến sân rồng, ở đó, người đó ăn sạch sẽ cả núi bánh chỉ trong một ngày.
Cuối cùng, vua đưa ra điều kiện cuối cùng: chàng Ngốc cần tìm một chiếc thuyền có thể đi trên cạn và dưới nước. Chàng Ngốc quay lại rừng và được ông lão tóc bạc phơ cho một chiếc thuyền kỳ diệu.
Khi chiếc thuyền cập bến, vua không còn cách nào từ chối được nữa. Đám cưới được tổ chức hoành tráng. Chàng Ngốc, từ một chàng trai bị khinh thường, đã trở thành một vị vua nhân hậu, sống hạnh phúc bên người vợ xinh đẹp của mình.
Truyền thuyết này nhắc nhở mỗi chúng ta về sự sẻ chia, tấm lòng nhân ái và giá trị của những điều nhỏ bé trong cuộc sống, bởi chính nhờ những điều đó mà cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com