Ngày xưa, trong một khu rừng bạt ngàn với những tán cây xanh mướt, nơi tiếng chim hót líu lo hòa cùng âm thanh của dòng suối chảy róc rách, có một nhạc sĩ lang thang. Ông không chỉ là một nhạc sĩ, mà còn là một tâm hồn cô đơn, luôn tìm kiếm những giai điệu trong cuộc sống.
Một hôm, khi ánh nắng xuyên qua những tán cây, chiếu rọi xuống mặt đất những vệt sáng huyền ảo, ông dạo bước sâu hơn vào trong rừng. Đứng giữa không gian bao la, tim ông nặng trĩu, ông thầm nghĩ:
– Thời gian trong rừng thật dài và trống trải. Phải chi có ai đó cùng ta chia sẻ, đỡ cô đơn.
Quyết tâm tìm kiếm bạn bè, ông lấy cây đàn vĩ cầm ra và bắt đầu kéo những nốt nhạc du dương. Âm thanh ngọt ngào vang vọng giữa không trung, cuốn hút mọi sinh vật xung quanh. Sau một thời gian không lâu, một con sói to lớn từ trong bụi cây tiến ra, với bộ lông xám mượt mà và đôi mắt sáng quắc. Nhìn thấy sói, ông nhạc sĩ bật cười:
– Ồ, nào, một vị khách không mong đợi!
Chó sói tiến lại gần, giọng nói của nó lầm rầm như tiếng sấm:
– Nhạc sĩ thân mến, âm thanh của cây đàn thật mê hoặc! Tôi cũng muốn học cách chơi đàn như ông.
Người nhạc sĩ mỉm cười:
– Nếu muốn học, ngươi phải tuân theo những gì ta chỉ dạy.
Sói gật đầu, kiên quyết:
– Tôi sẽ nghe theo ông như một người học việc.
Và thế là, nhạc sĩ dẫn sói tới bên một cây bồ đề cổ thụ. Cây cao lớn với những nhánh cây vươn ra như những cánh tay vẫy gọi. Ông nói:
– Ngươi hãy chui vào cái hang bên trong thân cây này và ôm chặt lấy lõi cây.
Sói ngay lập tức làm theo, không nghi ngờ gì. Thế nhưng, nhân lúc nó đang ôm chặt, người nhạc sĩ khéo léo đẩy một tảng đá lớn chèn kín cửa hang. Sau đó, ông quay lưng đi, tự nhủ:
– Đợi đấy, ta sẽ quay lại.
Đi được một đoạn, ông lại thầm nghĩ:
– Không khí ở đây thật tĩnh lặng, cần phải có thêm bạn bè.
Lần này, ông lại kéo đàn vang vọng giữa rừng. Chỉ một khoảnh khắc sau, một con cáo từ bụi cây bò ra, với bộ lông đỏ rực, ánh mắt lém lỉnh. Thấy cáo, nhạc sĩ lại nói:
– A, một kẻ khác đến tìm kiếm âm nhạc!
Cáo tiến tới, giọng hăng hái:
– Âm thanh từ cây đàn như làm mê hoặc cả hồn tôi. Tôi cũng muốn học cách chơi!
Nhạc sĩ đáp lại:
– Được thôi, nhưng ngươi phải nghe theo sự hướng dẫn của ta.
Cáo gật đầu:
– Tôi cam kết sẽ làm theo như một người thợ học việc.
Họ đi tiếp, đến một lối đi rợp bóng cây dẻ. Nhạc sĩ dừng lại và ôm lấy một trong hai thân cây, sau đó bảo cáo:
– Nếu muốn học, hãy đưa chân trái lên đây.
Cáo làm theo, và bị buộc vào cây bên trái. Tiếp theo, nhạc sĩ kêu:
– Giờ hãy đưa chân phải lên.
Cáo, không hề hay biết điều gì sắp xảy ra, đưa chân phải lên, và rồi cũng bị buộc chặt. Nhạc sĩ nhìn lại, thấy cáo giãy giụa như một con cá mắc câu, hài lòng nói:
– Cứ đợi đấy, ta sẽ trở lại sau.
Rời khỏi đó, ông lại tiếp tục cuộc hành trình. Không lâu sau, ông lại cầu mong cho sự vui vẻ:
– Nơi này tĩnh lặng quá, ta cần bạn bè thêm nữa!
Lần này, tiếng đàn của ông như thổi hồn vào không gian, thu hút một chú thỏ trắng như tuyết. Nhìn thỏ, nhạc sĩ nói:
– A, một sinh vật xinh đẹp trẻ trung.
Thỏ chạy tới, mê mẩn:
– Ông nhạc sĩ thân mến, âm nhạc của ông thật kỳ diệu! Tôi cũng muốn chơi đàn như ông!
Người nhạc sĩ, với vẻ mặt nghiêm túc:
– Được, nhưng phải tuân thủ sự hướng dẫn của ta.
Sau một hồi dạo chơi, họ đến một vùng đất sáng sủa. Giữa lòng rừng có một cây hoàng diệp liễu với những tán lá xòe ra như chiếc ô khổng lồ. Nhạc sĩ dùng một sợi dây cuốn quanh cổ thỏ rồi buộc vào gốc cây, nói với thỏ:
– Chạy vòng quanh cây hai mươi lần!
Thỏ hăng hái gật đầu và bắt đầu chạy, nhưng dây buộc ngày càng siết chặt, khiến nó không thể nhảy nhót tự do. Nhạc sĩ nhìn cảnh tượng đó mà thốt lên:
– Đợi đấy, tới khi nào trở lại, ta sẽ xử lý.
Trong lúc nhạc sĩ tiếp tục hành trình, từ đâu đó, sói đã sức mạnh, lăn tảng đá và thoát khỏi nơi ẩn nấp của mình. Với quyết tâm báo thù, sói cùng cáo bỗng thấy thỏ bị buộc. Chúng cùng nhau cắn đứt dây thỏ và cả ba đồng hành đi tìm kẻ đã hại họ.
Trong khi đó, nhạc sĩ lại kéo đàn. Lần này, âm thanh vang vọng đến tai của một người tiều phu đang làm việc gần đó. Tiều phu thoát khỏi công việc, chăm chú lắng nghe tiếng đàn ngọt ngào, và dần bước tới. Nhìn thấy người tiều phu, nhạc sĩ mỉm cười và nói:
– Cuối cùng cũng có người bạn mà ta mong chờ!
Nhạc sĩ lại bắt đầu chơi đàn, âm thanh rộn rã và vui tươi cuốn hút tâm hồn người tiều phu. Nhưng không lâu sau, lũ sói, cáo và thỏ đã tiến tới.
Người tiều phu nhận thấy vẻ hung dữ của chúng, nhanh chóng cầm lấy chiếc rìu sáng loáng, đứng gần nhạc sĩ và tự nhủ:
– Ai dám lại gần, sẽ biết tay ta!
Lũ sói, cáo và thỏ hoảng hốt, thất thểu chạy trốn vào rừng sâu. Nhạc sĩ giản dị, rảnh rỗi chơi thêm một bản nhạc để tặng cho người tiều phu. Rồi, như một cuộc hành trình không có điểm dừng, ông tiếp tục lên đường, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn với những tình bạn mới chớm nở.
Hành trình không chỉ là âm nhạc, mà còn là bài học về lòng tin và sự đồng hành, rằng dù có thể gặp phải kẻ thù, nhưng tình bạn và lòng can đảm sẽ luôn chiến thắng mọi thử thách.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com