Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xinh đẹp nằm giữa những ngọn núi xanh tươi và những cánh đồng vàng rực rỡ, có một vị vua tài ba và một hoàng hậu dịu dàng. Họ sống hòa thuận bên nhau, nhưng điều làm cho cuộc sống của họ thêm trọn vẹn chính là mười hai người con trai khôi ngô tuấn tú, mỗi người đều mang trong mình sức mạnh và lòng dũng cảm của cha.
Một ngày nọ, khi hoàng hôn phủ vàng lên tận chân trời và những vì sao bắt đầu lung linh trên bầu trời, nhà vua ngồi bên bệ cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật, đột nhiên nói với hoàng hậu:
– Nếu như đứa con thứ mười ba của chúng ta lại là một nàng công chúa, thì mười hai đứa con trai phải chịu khổ. Chúng sẽ phải chết để cho con gái ta được thừa hưởng sự giàu có này mà trị vì vương quốc.
Hoàng hậu nghe thấy thế, trong lòng tràn ngập nỗi lo sợ, bà không biết phải làm gì. Nhà vua đã sai các thợ rèn làm mười hai chiếc quan tài, mỗi quan tài chứa đầy những lớp gỗ quý, bên trong có một chiếc gối êm ái. Tất cả chúng đều được giấu kín, và nhà vua giao chìa khóa cho hoàng hậu với yêu cầu tuyệt đối không được tiết lộ bí mật này với bất kỳ ai.
Trong những khoảng khắc lặng lẽ, hoàng hậu luôn cảm thấy nặng lòng. Đứa con trai út, Benjamin, là ánh sáng duy nhất trong những ngày tháng u ám ấy, lúc nào cũng ở bên cạnh động viên mẹ mình. Nhìn thấy đôi mắt hoàng hậu buồn bã, cậu liền hỏi:
– Mẹ ơi, tại sao mẹ trông buồn thế?
Hoàng hậu quyến luyến trả lời:
– Con yêu, có những điều mẹ không thể nói ra.
Vì sự tò mò, Benjamin đã nài nỉ cho đến khi hoàng hậu mở ra một cánh cửa trong lâu đài và chỉ cho cậu thấy những chiếc quan tài đang chờ đợi. Bà khóc lóc nói:
– Nếu như con gái ra đời, thì các anh của con sẽ phải chịu số phận thảm thương này.
Cậu bé an ủi mẹ:
– Mẹ không nên lo lắng, chúng con sẽ tìm cách để không phải chịu đựng thương tổn đó.
Hoàng hậu chỉ dẫn cho Benjamin cùng với mười một anh trai của cậu lén lút rời khỏi cung điện, vào sâu trong rừng, nơi mà ánh nắng chỉ lọt qua những tán lá dày đặc. Các anh hứa sẽ thay phiên nhau trèo lên cây cao, canh chừng tháp canh hoàng cung. Nếu họ thấy cờ trắng, điều đó có nghĩa rằng sẽ có thêm một hoàng tử, còn cờ đỏ là dấu hiệu xấu, báo rằng tất cả sẽ phải đi xa hơn nữa.
Những đêm dài, ánh trăng lấp lánh soi sáng những thân cây, hoàng hậu cầu nguyện cho những đứa con của mình, mong rằng mùa đông bớt lạnh lẽo, mùa hè sẽ đầy màu xanh tươi. Mười hai người con trai nhanh chóng lẩn vào rừng sâu, nơi có những cây cổ thụ trưởng thành, và bắt đầu cuộc sống mới, xa xa khỏi cái lạnh của số phận.
Thời gian trôi đi, sau mười một ngày trắng đêm, Benjamin thủ vai gác cổng, nhưng lần này, cậu không thấy cờ trắng mà lại là cờ đỏ. Nỗi giận dữ trỗi dậy trong lòng mười hai anh em:
– Tại sao chúng ta lại phải hy sinh vì một công chúa? Chúng ta phải làm gì đó ngay lập tức!
Họ quyết định đi sâu vào rừng, tìm nơi nương náu giữa cái rừng rậm rạp âm u. Tại đó, họ đã tìm thấy một ngôi nhà nhỏ mà một mụ phù thủy đã bùa vây. Họ quyết định rằng Benjamin, em út và cũng là người yếu nhất, sẽ ở nhà lo việc bếp núc trong khi mười một anh trai sẽ đi săn kiếm thức ăn.
Thấm thoắt, một thập kỷ đã trôi qua. Cô công chúa trong cung điện giờ đã trưởng thành, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, tâm hồn đoan trang, trên trán cô có một ngôi sao vàng rực rỡ. Một ngày đẹp trời, trong lúc đang giúp mẹ thu dọn đồ đạc, cô nhìn thấy mười hai chiếc áo nhỏ. Đưa đôi tay ngọc ngà lên khoe hỏi:
– Mẹ ơi, những chiếc áo này của ai vậy?
Hoàng hậu buồn bã đáp:
– Đó là áo của các anh trai con.
Hỏi mãi không được, công chúa liền được dẫn đến một căn phòng bí ẩn, nơi hoàng hậu mở khóa, chỉ cho cô thấy những chiếc quan tài đã chuẩn bị sẵn. Bà kể lại câu chuyện thảm thương về mười hai người con trai của mình. Cô gái nghe xong, lòng tràn ngập quyết tâm:
– Mẹ ơi, đừng lo lắng. Con sẽ đi tìm các anh trai!
Cô khởi hành vào rừng, mang theo những chiếc áo của các anh. Một ngày dài trôi qua, khi hoàng hôn buông xuống, cô tới ngôi nhà nhỏ, nơi Benjamin đang chờ đợi. Benjamin hết sức ngạc nhiên khi gặp được chị mình, và khi biết rõ thân phận của nhau, cả hai đã ôm chầm lấy nhau.
– Anh là Benjamin, em trai của em.
– Em sẽ làm mọi thứ để cứu các anh.
Mặc dù Benjamin cho biết các anh đã thề sẽ không tha cho người con gái đầu tiên họ gặp, cô gái quyết định:
– Em sẵn sàng hy sinh bản thân để cứu các anh.
Và trong khoảnh khắc ấy, cô đã nghe lời Benjamin ẩn mình trong chiếc thùng để anh có thể bàn bạc với các anh. Khi các anh trở về, họ xúm lại quanh bữa ăn, ăn mừng sự đoàn tụ, nhưng Benjamin nói rằng họ phải tôn trọng lời thề. Khi Benjamin tiết lộ sự có mặt của công chúa, không khí trong nhà ngập tràn vui vẻ. Họ ôm chầm lấy nhau trong một niềm hạnh phúc chưa từng có.
Công chúa đảm nhiệm việc bếp núc, đảm bảo các món ăn được chuẩn bị một cách ngon miệng. Mỗi ngày, năm người anh đi săn, còn khác bận rộn với vườn tược và chăm sóc ngôi nhà. Mối liên kết của họ trở nên khăng khít hơn bao giờ hết.
Thế nhưng, trong một lần hái hoa, cô em út đã hái mười hai bông huệ trắng, tức thì, tất cả các anh trai hóa thành những con quạ bay đi. Ngọn gió rừng cuốn trôi, ngôi nhà và cả vườn hoa biến mất, còn lại chỉ là sự cô đơn và nỗi đau trong lòng công chúa.
Đột nhiên, một bà lão xuất hiện, nhìn cô với ánh mắt nghiêm khắc:
– Tại sao con lại làm như vậy? Nơi con hái hoa chính là nguyên nhân khiến các anh con biến mất.
Cô gái bật khóc:
– Thưa bà, có cách nào để giải cứu các anh không?
Bà lão đáp:
– Chỉ có thể là con phải giữ im lặng suốt bảy năm, không nói không cười. Nếu như con phá vỡ lời hứa, mọi cố gắng đều vô ích.
Vậy là cô gái quyết tâm thực hiện lời hứa, tìm một cây cổ thụ lớn để ngồi đó, cô đan khăn và ghi nhớ mục tiêu của mình. Khi thời gian trôi qua, một ngày nọ, nhà vua trong lúc săn bắn đã thấy cô trên cây. Anh không thể rời mắt khỏi vẻ đẹp thần thoại của cô gái và hỏi:
– Cô có muốn trở thành hoàng hậu không?
Cô không trả lời, nhưng chỉ gật đầu như một dấu hiệu đồng ý. Nhà vua trèo lên cây, bế cô xuống, đưa về cung điện. Đám cưới được tổ chức tưng bừng, nhưng trong lòng cô vẫn không nói tiếng nào.
Nhà vua và hoàng hậu sống bên nhau hạnh phúc trong một thời gian, cho đến khi thái hoàng hậu nghi ngờ, bắt đầu buông những lời chỉ trích cay độc:
– Cô ta chỉ là một cô gái thôn quê, liệu có ai biết được mưu đồ của nàng chăng? Nếu nàng câm lặng, ít nhất nàng cũng phải biết cười.
Nhà vua lúc đầu đã cố gắng bảo vệ hoàng hậu, nhưng dần dần bị thuyết phục bởi những lời dối trá của mẹ mình. Cuối cùng, ông quyết định xử án hoàng hậu. Trước đám đông, hoàng hậu bị trói vào giàn thiêu, ánh lửa bắt đầu nuốt chửng quần áo của nàng.
Ngay lúc ấy, đúng vào phút bảy năm, tiếng chim cất cánh vang lên. Mười hai con quạ bay xuống và hóa thành mười hai người con trai. Họ cùng nhau dập lửa, cứu thoát cô em gái và ôm chầm lấy nhau trong nước mắt hạnh phúc.
Hoàng hậu quay lại, nhìn thấy nhà vua, từ trong trái tim cô trào dâng một tình yêu mãnh liệt. Cô kể cho ông nghe về những năm tháng nín lặng, về sự hy sinh và lòng trung kiên của cô. Nhà vua vui mừng khi nhận ra nàng vô tội, và cả hai cùng sống hạnh phúc, biết bao điều tốt đẹp về sau. Thái hoàng hậu, kẻ độc ác, đã bị trừng phạt theo những gì bà đã gây ra.
Sau cùng, câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng lòng yêu thương và sự đoàn kết có thể vượt qua mọi thử thách, và tình cảm gia đình sẽ mãi là thứ quý giá nhất trong cuộc đời.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com