Ngày xửa ngày xưa, trong một thời kỳ xa xăm, khi Chúa vẫn còn đồng hành cùng nhân loại trên trần gian. Một hôm, khi bóng chiều đang trải dài trên mặt đất, trời nhanh chóng sập tối nhưng Người vẫn chưa về tới nhà. Đang trên hành trình, mệt mỏi vì bước chân dài, Người dừng lại trước hai căn nhà ở hai bên đường. Một căn lớn lao và lộng lẫy, mái ngói đỏ tươi bóng loáng, là nơi ở của một người giàu có; còn căn còn lại, tuy nhỏ bé và tồi tàn, chỉ là một túp lều ẩm thấp, nơi trú ngụ của một gia đình nghèo khó. Nhìn vào hai căn nhà, Chúa khẽ nghĩ: “Mình phải năn nỉ người giàu để có chỗ ngủ qua đêm thôi.”
Khi tiếng gõ cửa vang lên, người chủ nhà giàu lôi một chiếc rèm nhung sang trọng sang bên, khung cửa sổ bật mở với ánh đèn lung linh bên trong. Ông ta nhìn ra ngoài, ánh mắt dò xét người lạ và hỏi một cách hờ hững:
– Ông cần gì?
Chúa nhẹ nhàng đáp:
– Xin ông cho tôi ngủ nhờ qua đêm.
Người giàu lườm từ đầu đến chân người hành khất, đôi mắt đong đầy sự ghê tởm trước vẻ giản dị của Người. Ông ta lắc đầu, giọng điệu khinh bỉ:
– Nhà tôi chật cứng chỗ, không thể cho kẻ ăn xin ngủ nhờ. Nếu cho bất kỳ ai gõ cửa như vậy cũng vào ngủ thì tôi sẽ không còn gì. Đi tìm nơi khác!
Cánh cửa đóng sầm lại, để lại Chúa đơn độc trước căn nhà lạnh lẽo. Không còn sự lựa chọn nào khác, Người quay sang căn nhà khiêm tốn đối diện. Chỉ vừa gõ nhẹ, cánh cửa đã bật mở. Người chủ nhà nghèo, một người đàn ông giản dị với nụ cười hiền lành, vội vã chào đón:
– Ông hãy vào đây! Tối nay trời tối đen như mực, không thể tiếp tục đi nữa.
Chúa cảm thấy lòng mình trôi dạt sự an toàn, bước vào trong nhà. Người phụ nữ của gia đình, hoàn toàn không hoàn mỹ, nhưng tỏa ra sự ấm áp, vội vàng ra chào và nói:
– Xin ông hãy coi đây như nhà mình! Dù gia đình chúng tôi nghèo khó, nhưng chúng tôi vẫn sẵn lòng chia sẻ những gì có thể.
Họ cùng nhau chuẩn bị một bữa ăn giản dị, nồi khoai tây đang sôi bùng sục, mùi thơm nhanh chóng lan tỏa khắp không gian nhỏ bé. Vài giọt sữa dê được vợ chủ nhà vắt ra từ con dê gầy yếu, tựa như một món quà từ thiên nhiên tưởng chừng chút ít nhưng thật dư dả từ tấm lòng họ. Mặc dù bữa ăn rất đạm bạc, nhưng bầu không khí ấm áp và sự ân cần của chủ nhà khiến Chúa cảm thấy bữa ăn trở nên ngon miệng hơn bao giờ hết.
Sau khi ăn xong, khi bầu không khí im lặng chỉ còn lại tiếng lửa cháy, người vợ khẽ nói với chồng:
– Tối nay, hãy để khách ngủ trên giường. Chúng ta có thể trải rơm nằm tạm.
Chồng đồng ý:
– Đúng vậy, lòng hiếu khách là điều quan trọng.
Trước quyết định của hai vợ chồng, Chúa ngại ngần từ chối, nhưng họ khăng khăng về lòng tốt của mình, và cuối cùng, Chúa chấp nhận.
Sáng hôm sau, Chúa thức dậy trước ánh nắng ban mai chiếu dọi qua cửa sổ, chào cả căn phòng và bữa sáng thơm phức do chủ nhà chuẩn bị. Thời khắc chia tay đến gần, Người sắp rời khỏi nhà, thì bỗng nhiên, ánh mắt Người lay động, Người quyết định trao cho họ những gì tốt đẹp nhất.
– Ông bà thật tốt bụng! Hôm nay tôi sẽ ban cho ông bà ba điều ước, để cuộc sống của ông bà luôn hạnh phúc và ấm no.
Người chồng nhìn vợ, lòng tràn đầy mơ ước và hy vọng:
– Tôi chỉ mong cuộc đời này được thanh thản, hàng ngày đủ ăn và sức khỏe dồi dào. Điều ước thứ ba, tôi không rõ dùng vào việc gì.
Chúa cười nhẹ:
– Nếu ông muốn, tôi có thể giúp ông có một căn nhà mới khang trang thay cho túp lều nghèo này.
Ánh mắt chồng phát sáng:
– Căn nhà mới thật sự là điều tuyệt vời!
Rồi Chúa gật đầu, ban phước cho họ, khi nhìn thấy hai vợ chồng sống trong ngôi nhà mới, tình yêu thương lan tỏa từ góc nhỏ của họ. Người tiếp tục con đường của mình, vơi bớt những nhọc nhằn của cuộc sống.
Trong khi đó, người giàu thức dậy, ánh mắt chói lòa khi nhìn ra ngoài ô cửa sổ, một ngôi nhà mới khang trang thay thế cho túp lều cũ kỹ đã biến mất. Ông ta thắc mắc, rồi không chần chừ, chạy sang nhà hàng xóm nghèo để hỏi rõ sự tình.
Người chồng nghèo thuật lại câu chuyện một cách chân thật:
– Tối qua có một khách bộ hành dừng chân, rồi cho chúng tôi ba điều ước. Ông ấy đã ban cho chúng tôi cuộc sống an lạc, có đủ ăn, sức khỏe, và cả một căn nhà mới.
Người vợ giàu không thể ngồi im, vội vã trở về báo với chồng. Người chồng suy nghĩ, lòng đầy tiếc nuối:
– Quả thật, tôi đã sai. Nếu biết trước hậu quả như vậy, tôi đã không từ chối ông ấy.
Người vợ đáp, tràn đầy động viên:
– Chúng ta hãy đi tìm vị khách để xin ba điều ước cho chính mình!
Người giàu vội leo lên ngựa, đuổi theo tìm kiếm Người. Khi tìm thấy, ông ta hớn hở nói với Người:
– Tôi thành thật xin lỗi vì đã không tiếp đãi ngài hôm qua. Nếu ngài trở lại, tôi sẽ rất vui lòng mời ngài ngủ lại nhà tôi.
Người khách khẽ mỉm cười đáp lại:
– Khi nào tôi quay lại, tôi sẽ không ngần ngại ghé vào.
Người giàu tha thiết hỏi liệu mình có được ba điều ước như hàng xóm không. Người khách nhẹ nhàng trả lời:
– Chắc chắn là có, nhưng nếu tôi là ông, tôi sẽ không ước điều gì cả.
Trên đường trở về, tâm tư người giàu không ngừng suy nghĩ về những điều ước mà mình có thể thực hiện, ông muốn giàu có và phô trương tất cả. Nhưng trong lúc trăn trở, con ngựa của ông ta bỗng nhiên nhảy chồm, làm đứt đi dòng suy nghĩ của ông. Ông tự nhủ:
– Ngươi sẽ ngoan ngoãn chứ, Liese?
Chỉ vừa dứt lời, con ngựa lại nhảy bật lên. Bực mình, ông ta quát:
– Tôi ước rằng ngươi sẽ gãy cổ!
Và ngay lập tức, con ngựa lăn ra đất, kết thúc cuộc sống của nó. Người giàu nhìn ngựa, lòng dạ trĩu nặng, tự nhủ:
– Nhưng vẫn còn hai điều ước nữa!
Trời nắng chang chang, da mặt bỏng rát trên cát nóng, trọng lượng của dây yên ngựa dồn lên người khiến ông bực dọc trong lòng. Không còn kiên nhẫn, ông buột miệng ước:
– Ước gì mình có thật nhiều vàng bạc để xây dựng cuộc sống giàu có!
Ngay sau đó, ông nghĩ đến cơn khát, ước gì có bia để giải khát, rồi lại ước có một thùng bia dự trữ luôn sẵn.
Cuối cùng, chàng nghĩ đến người vợ đang cô đơn một mình trong ngôi nhà, và không biết vô tình, ông lại buột miệng:
– Ước gì cô ta không phải ngồi một mình ở nhà nữa!
Thật kỳ diệu, điều ước thứ hai đã diễn ra, nhưng chính lúc đó, ông nhìn vào trong thấy vợ mình giờ đây đang dính chặt vào yên ngựa, mồm thì càu nhàu không ngừng. Ông hoảng hốt:
– Hãy yên tâm, tôi sẽ ước cho cả hai ta một cuộc sống thịnh vượng!
Người vợ không tức giận mà chỉ kêu ca:
– Giàu có là gì khi cứ phải ngồi dính chặt trên chiếc yên này?
Người chồng cảm thấy bất lực, muốn thu hồi điều ước, nhưng không còn lựa chọn nào khác, phải nói điều ước cuối cùng. Khi vừa thốt lên, vợ ông được giải phóng khỏi chiếc yên.
Họ đứng đó, trái tim trĩu nặng, tình yêu trong lòng vợ chồng họ vẫn mãi mãi bền vững, nhưng cuối cùng, vẫn không nhận được bất cứ điều gì ngoài những bài học về sự khiêm tốn và lòng nhân ái. Hai vợ chồng nghèo sống cuộc đời viên mãn đến khi tuổi già đặt chân ra đi, trong khi người giàu chỉ còn lại những hồi tưởng và tiếc nuối.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com