Ngày xưa, tại một làng nhỏ bên bờ sông đầy mỡ màng, nơi những cánh đồng xanh mướt trải dài như một tấm thảm thơm ngát, có một cô gái xinh đẹp tên là Thược Dược. Nàng không chỉ nổi bật với nét đẹp thanh tú mà còn bởi tấm lòng nhân hậu và khả năng giao tiếp với thiên nhiên một cách kỳ diệu. Đôi mắt long lanh của nàng như ánh sao đêm, tỏa sáng những ước mơ và hy vọng.
Thược Dược sống cùng mẹ trong một ngôi nhà nhỏ được xây dựng từ những tảng đá bên bờ sông, vốn là nơi cha nàng thiết kế trước khi ông mất sớm. Hằng ngày, nàng cưu mang, chăm sóc mẹ và cùng mẹ làm lụng trên những cánh đồng. Hạt giống từ những mùa màng thành công khiến gia đình nàng luôn đủ no ấm. Thế nhưng, sự ngọt ngào đó lại không kéo dài lâu khi một cơn bão dữ dội bất ngờ ập đến, xô ngã cây cối, cuốn trôi mọi thứ mà nàng và mẹ đã vun đắp.
Khi bão tan, không chỉ cánh đồng mà cả tâm hồn Thược Dược cũng trở nên trống rỗng. Mắt nàng sáng rực như sao trời giờ đây trở nên mờ đục, tràn đầy buồn bã. Thương mẹ, nàng quyết định lên núi tìm kiếm một loài hoa quý hiếm có tên “Thược Dược” – một trong những loài hoa có khả năng trị bệnh và mang lại sức sống cho con người.
Khung cảnh núi rừng hoang dã cuốn hút với những tán lá xanh mướt, những khối đá lớn hiện diện trong ánh nắng vàng ấm áp, và âm thanh của chim muông bắt đầu gọi nhau râm ran. Trong lòng Thược Dược trào dâng niềm hy vọng, nàng nhắm bước thật vững hướng về phía ngọn núi cao vời vợi.
Mải mê tìm kiếm, nàng gặp phải một con rắn to lớn, nhưng không giống như những con rắn khác, con rắn này có hoa văn vàng sắc sảo, đôi mắt của nó lấp lánh như những viên ngọc quý. Con rắn lên tiếng:
“Vì sao cô gái trẻ dám mạo hiểm giữa rừng sâu?”
“Hãy cho ta biết, ta đang tìm loài hoa Thược Dược để cứu mẹ ta đang bệnh nặng,” Thược Dược đáp, giọng nàng đầy nghiêm nghị.
Gương mặt con rắn bỗng nhiên lộ ra vẻ ưu tư:
“Loài hoa ấy chỉ nở vào lúc bình minh, và chỉ có người có tấm lòng chân thành mới có thể tìm thấy. Nhưng hãy cẩn thận, vì một kẻ xấu luôn âm thầm theo dõi và muốn chiếm đoạt nó.”
Với tâm thế kiên quyết, Thược Dược cảm tạ con rắn rồi tiếp tục lên đường. Tìm mãi, cuối cùng nàng cũng thấy được một bông hoa Thược Dược nở rực rỡ giữa ánh mặt trời. Dịu dàng, nàng cẩn thận hái hoa và đặt vào lòng bàn tay, ngắm nhìn vẻ đẹp của nó – mỗi cánh hoa mịn màng như nhung và tỏa ra một hương thơm nhẹ nhàng, thanh khiết.
Đột nhiên, từ bóng cây lớn bên cạnh, một người đàn ông xấu xí bất ngờ xuất hiện. Hắn cười một cách lạnh lẽo, ánh mắt tham lam nhìn chăm chăm vào bông hoa trong tay Thược Dược, hắn gào lên:
“Cô sẽ không thể mang bông hoa ấy đi đâu cả! Nó thuộc về ta!”
Tim Thược Dược đập loạn nhịp nhưng nàng kiên quyết đáp:
“Đây là hoa của tình yêu và lòng nhân hậu, không phải của một kẻ tham lam như ngươi.”
Thời khắc ấy, một sức mạnh kỳ diệu từ bông hoa lan tỏa ra, làm chói sáng không gian quanh nàng. Dòng chảy của tình yêu thương và nhân hậu đã sinh ra một pho tượng bảo vệ từ trái tim của bản thân nàng. Pho tượng ấy mạnh mẽ đứng lên đối đầu với kẻ thù.
Người đàn ông xấu xí bật ngửa, không thể chịu nổi ánh sáng rực rỡ từ bông hoa. Trong khi hắn bỏ chạy, Thược Dược đứng vững trước ánh sáng, cảm nhận được tình yêu và lòng kiên cường từ mẹ.
Sau cùng, cô trở về làng, mang theo hoa Thược Dược, làm thuốc chữa bệnh cho mẹ. Nhờ có bông hoa, mẹ nàng đã khỏi, và dần dần đời sống trở lại bình yên. Mỗi khi hoa Thược Dược nở rộ, cả làng lại cùng nhau nhớ về câu chuyện của Thược Dược – một câu chuyện về sự hy sinh, tình yêu mẹ con và sức mạnh của lòng tử tế.
Và từ đó, loài hoa Thược Dược trở tên gọi yêu thương và nhắc nhở cho mọi thế hệ rằng, tình yêu thương, lòng kiên nhẫn và sự chân thành sẽ luôn dẫn lối cho chúng ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com