Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng quê xa xôi, có một người đàn ông hiền hậu sống cùng vợ và cô con gái duy nhất của họ, cô bé tên là Else. Else vốn rất thông minh và lanh lợi, với đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh như sao trời. Một ngày nọ, khi thấy con gái đã trưởng thành, người cha quyết định:
– Cha sẽ tìm một người chồng cho con, để con có thể khởi đầu một cuộc sống mới.
Người mẹ nhẹ nhàng gật đầu và thêm vào:
– Đúng vậy đấy, nếu có ai đến hỏi thì cứ gả cho họ.
Thế là, tin tức về việc Else sẽ lấy chồng lan rộng trong vùng. Rồi một chàng trai từ nơi xa xôi, tên là Hans, đã đến xin ăn hỏi, nhưng với một điều kiện: Else phải luôn chăm chỉ siêng năng làm việc.
Người cha cảm thấy băn khoăn:
– Chao ôi, cậu ta có vẻ tính toán lắm, nhưng đúng là tốt!
Người mẹ lại cười:
– Ồ, cậu ta còn tinh mắt hơn cả gió, nghe được cả tiếng ruồi vo ve.
Hans bèn nói:
– Nếu cô ấy không chăm chỉ, tôi không muốn lấy nữa.
Một hôm, khi mọi người quây quần bên bàn ăn, người mẹ đã bảo Else:
– Con xuống hầm lấy vài mùa bia lên cho mọi người nhé!
Else, với tính cách láu cá, vui vẻ nhận lời và cầm vò bia xuống tầng hầm. Trong lúc mang bia lên, cô nàng cảm thấy chán nên đã mở nắp vò ra nghịch ngợm cho vui. Cô tìm một chiếc ghế để ngồi chờ cho khỏi mỏi chân, thỏa sức thưởng thức ly bia chảy. Nhìn quanh căn hầm tối tăm, cô tình cờ thấy một chiếc dao sắc bén treo trên tường. Nhìn con dao, Else chợt nghĩ và thốt lên:
– Nếu tôi lấy anh Hans và có một đứa con, tới lúc đứa trẻ đó lớn lên, nếu nó được sai xuống hầm lấy bia, nó đang ngồi mở vò thì có thể con dao này sẽ rơi xuống và làm nó chết.
Nói rồi, Else không kiềm chế được, nước mắt lan dài trên má, cô khóc nức nở, cảm thấy cuộc sống của mình thật bất hạnh.
Người trong nhà đợi mãi vẫn không thấy Else mang bia lên. Người mẹ lo lắng và sai đứa hầu:
– Con xuống hầm xem Else làm gì mà lâu thế?
Cô hầu gái bước xuống hầm và thấy Else ngồi khóc bên vò bia.
– Else, chị sao lại khóc? – Cô hầu gái hỏi.
Else trả lời, nước mắt lăn tướt:
– Sao không khóc được! Nếu tôi lấy anh Hans và có con, đứa con ấy lớn lên mà bị sai xuống hầm lấy bia, sẽ có nguy cơ con dao rơi xuống mà giết chết nó!
Nghe vậy, cô hầu gái cũng ngồi bên cạnh và khóc theo:
– Quả là đáng thương quá, Else ơi!
Thời gian trôi qua, không thấy cả hai lên, người cha bèn bảo người làm:
– Con xuống xem họ đang làm gì ở dưới đó.
Người làm xuống đến nơi cũng thấy hai người ngồi khóc, như kịch bản lặp lại, anh ta hỏi:
– Tại sao hai người lại khóc?
Và rồi Else lại thuật lại câu chuyện bi thương của mình. Kết quả là người làm cũng ngồi xuống và khóc:
– Quá đau thương cho Else láu cá!
Người cha thấy lâu không thấy ai lên bèn gọi vợ:
– Em xuống xem họ đang ở đâu.
Người mẹ xuống hầm, nhìn thấy cả ba người đều đang khóc than, cô hỏi nguyên do và mọi chuyện cũng được thuật lại. Bà mẹ vừa nghe xong, bèn trách nhẹ:
– Thật đáng thương cho Else láu cá!
Rồi bà cũng ngồi xuống và khóc cùng mọi người.
Và thế là, ở tầng hầm đó, những tiếng khóc bi thương vang lên, mỗi người một câu chuyện, mỗi tiếng khóc một nỗi lòng.
Còn Hans, chàng đứng đợi mãi không thấy ai lên, cảm thấy băn khoăn:
– Chắc mọi người bên dưới đang đợi mình.
Và thế là chàng cũng quyết định xuống hầm. Khi nhìn thấy mấy người đang cùng nhau khóc, Hans hỏi:
– Có chuyện gì vậy?
Else ngẩng lên, đôi mắt ngấn lệ nói:
– Anh Hans ơi, nếu chúng ta lấy nhau và sinh con, đúng lúc đứa trẻ ấy lớn lên, bị chúng ta bảo đi lấy bia, có thể con dao đó rơi xuống mà lấy đi mạng sống của nó, làm sao em có thể không khóc!
Nghe vậy, Hans thở dài:
– Thôi thì chúng ta cứ lấy nhau đi, đâu có cách nào khác!
Chàng dắt tay Else và tổ chức một buổi lễ cưới thật trang trọng, mọi người trong làng đến chúc phúc.
Sau khi cưới, một hôm, Hans nói:
– Em ơi, anh cần ra ngoài kiếm tiền. Còn em hãy gặt lúa về để có cái ăn nhé.
– Vâng, anh Hans, em sẽ cố gắng làm thật chăm chỉ!
Hans vừa đi khỏi nhà, Else ở nhà chuẩn bị nấu cháo và mang ra đồng cùng gặt lúa. Nhưng ra đến nơi, cô không biết mình nên làm gì trước, và cuối cùng quyết định:
– Ăn trước đã!
Sau khi ăn xong, bụng no căng, Else lại thở phào:
– Giờ thì mình nên gặt lúa hay ngủ trước nhỉ? Hay ngủ trước cái đã.
Và rồi Else nằm xuống cánh đồng, thiếp đi trong giấc ngủ say. Còn Hans, sau khi trở về nhà, thấy vợ không về, bối rối nói:
– Else ơi, em chăm chỉ thật, giờ này vẫn chưa về ăn sao?
Khi bóng đêm đã buông xuống, Hans đi ra đồng tìm vợ và phát hiện ra Else đang ngủ say trên cánh đồng mà quên đi việc gặt lúa. Chàng lấy một cái lưới bẫy chim có gắn chuông và nhẹ nhàng phủ lên cao, không đánh thức cô.
Khi bóng đêm bên ngoài tối dần, Else bừng tỉnh. Khi đứng dậy, nàng cảm thấy có vật gì đó đang lùng nhùng và phát ra âm thanh leng keng. Nàng hoang mang không hiểu đây có phải là mình không. Lòng nàng bứt rứt:
– Không biết mình có phải là mình không nhỉ?
Cuối cùng, nàng quyết định:
– Ta phải về hỏi chồng xem, mọi người sẽ biết rõ điều này!
Về tới nhà, nắm chặt tay gõ cửa sổ và gọi:
– Anh Hans ơi, Else có ở trong nhà không?
Hans đáp:
– Có, Else đang ở trong nhà.
Nghe câu trả lời, lòng Else chộn rộn, hoang mang:
– Trời ơi, không phải là mình rồi!
Và thế là Else lang thang từ cửa này sang cửa khác, nhưng mỗi khi gõ cửa, tiếng chuông lại rung lên và không một ai mở cửa cho nàng. Chẳng còn nơi nào để về, nàng quyết định rời khỏi làng. Từ đó, không một ai thấy nàng nữa, nhưng câu chuyện về một cô gái láu cá hồn nhiên và tính tình tốt bụng vẫn được nhớ mãi như một bài học về sự cẩn trọng trong cuộc sống, cùng với nỗi đau của sự mất mát mà hồi tưởng sẽ khiến ta thấy quý giá hơn những gì ta đang có.
– Cha sẽ tìm một người chồng cho con, để con có thể khởi đầu một cuộc sống mới.
Người mẹ nhẹ nhàng gật đầu và thêm vào:
– Đúng vậy đấy, nếu có ai đến hỏi thì cứ gả cho họ.
Thế là, tin tức về việc Else sẽ lấy chồng lan rộng trong vùng. Rồi một chàng trai từ nơi xa xôi, tên là Hans, đã đến xin ăn hỏi, nhưng với một điều kiện: Else phải luôn chăm chỉ siêng năng làm việc.
Người cha cảm thấy băn khoăn:
– Chao ôi, cậu ta có vẻ tính toán lắm, nhưng đúng là tốt!
Người mẹ lại cười:
– Ồ, cậu ta còn tinh mắt hơn cả gió, nghe được cả tiếng ruồi vo ve.
Hans bèn nói:
– Nếu cô ấy không chăm chỉ, tôi không muốn lấy nữa.
Một hôm, khi mọi người quây quần bên bàn ăn, người mẹ đã bảo Else:
– Con xuống hầm lấy vài mùa bia lên cho mọi người nhé!
Else, với tính cách láu cá, vui vẻ nhận lời và cầm vò bia xuống tầng hầm. Trong lúc mang bia lên, cô nàng cảm thấy chán nên đã mở nắp vò ra nghịch ngợm cho vui. Cô tìm một chiếc ghế để ngồi chờ cho khỏi mỏi chân, thỏa sức thưởng thức ly bia chảy. Nhìn quanh căn hầm tối tăm, cô tình cờ thấy một chiếc dao sắc bén treo trên tường. Nhìn con dao, Else chợt nghĩ và thốt lên:
– Nếu tôi lấy anh Hans và có một đứa con, tới lúc đứa trẻ đó lớn lên, nếu nó được sai xuống hầm lấy bia, nó đang ngồi mở vò thì có thể con dao này sẽ rơi xuống và làm nó chết.
Nói rồi, Else không kiềm chế được, nước mắt lan dài trên má, cô khóc nức nở, cảm thấy cuộc sống của mình thật bất hạnh.
Người trong nhà đợi mãi vẫn không thấy Else mang bia lên. Người mẹ lo lắng và sai đứa hầu:
– Con xuống hầm xem Else làm gì mà lâu thế?
Cô hầu gái bước xuống hầm và thấy Else ngồi khóc bên vò bia.
– Else, chị sao lại khóc? – Cô hầu gái hỏi.
Else trả lời, nước mắt lăn tướt:
– Sao không khóc được! Nếu tôi lấy anh Hans và có con, đứa con ấy lớn lên mà bị sai xuống hầm lấy bia, sẽ có nguy cơ con dao rơi xuống mà giết chết nó!
Nghe vậy, cô hầu gái cũng ngồi bên cạnh và khóc theo:
– Quả là đáng thương quá, Else ơi!
Thời gian trôi qua, không thấy cả hai lên, người cha bèn bảo người làm:
– Con xuống xem họ đang làm gì ở dưới đó.
Người làm xuống đến nơi cũng thấy hai người ngồi khóc, như kịch bản lặp lại, anh ta hỏi:
– Tại sao hai người lại khóc?
Và rồi Else lại thuật lại câu chuyện bi thương của mình. Kết quả là người làm cũng ngồi xuống và khóc:
– Quá đau thương cho Else láu cá!
Người cha thấy lâu không thấy ai lên bèn gọi vợ:
– Em xuống xem họ đang ở đâu.
Người mẹ xuống hầm, nhìn thấy cả ba người đều đang khóc than, cô hỏi nguyên do và mọi chuyện cũng được thuật lại. Bà mẹ vừa nghe xong, bèn trách nhẹ:
– Thật đáng thương cho Else láu cá!
Rồi bà cũng ngồi xuống và khóc cùng mọi người.
Và thế là, ở tầng hầm đó, những tiếng khóc bi thương vang lên, mỗi người một câu chuyện, mỗi tiếng khóc một nỗi lòng.
Còn Hans, chàng đứng đợi mãi không thấy ai lên, cảm thấy băn khoăn:
– Chắc mọi người bên dưới đang đợi mình.
Và thế là chàng cũng quyết định xuống hầm. Khi nhìn thấy mấy người đang cùng nhau khóc, Hans hỏi:
– Có chuyện gì vậy?
Else ngẩng lên, đôi mắt ngấn lệ nói:
– Anh Hans ơi, nếu chúng ta lấy nhau và sinh con, đúng lúc đứa trẻ ấy lớn lên, bị chúng ta bảo đi lấy bia, có thể con dao đó rơi xuống mà lấy đi mạng sống của nó, làm sao em có thể không khóc!
Nghe vậy, Hans thở dài:
– Thôi thì chúng ta cứ lấy nhau đi, đâu có cách nào khác!
Chàng dắt tay Else và tổ chức một buổi lễ cưới thật trang trọng, mọi người trong làng đến chúc phúc.
Sau khi cưới, một hôm, Hans nói:
– Em ơi, anh cần ra ngoài kiếm tiền. Còn em hãy gặt lúa về để có cái ăn nhé.
– Vâng, anh Hans, em sẽ cố gắng làm thật chăm chỉ!
Hans vừa đi khỏi nhà, Else ở nhà chuẩn bị nấu cháo và mang ra đồng cùng gặt lúa. Nhưng ra đến nơi, cô không biết mình nên làm gì trước, và cuối cùng quyết định:
– Ăn trước đã!
Sau khi ăn xong, bụng no căng, Else lại thở phào:
– Giờ thì mình nên gặt lúa hay ngủ trước nhỉ? Hay ngủ trước cái đã.
Và rồi Else nằm xuống cánh đồng, thiếp đi trong giấc ngủ say. Còn Hans, sau khi trở về nhà, thấy vợ không về, bối rối nói:
– Else ơi, em chăm chỉ thật, giờ này vẫn chưa về ăn sao?
Khi bóng đêm đã buông xuống, Hans đi ra đồng tìm vợ và phát hiện ra Else đang ngủ say trên cánh đồng mà quên đi việc gặt lúa. Chàng lấy một cái lưới bẫy chim có gắn chuông và nhẹ nhàng phủ lên cao, không đánh thức cô.
Khi bóng đêm bên ngoài tối dần, Else bừng tỉnh. Khi đứng dậy, nàng cảm thấy có vật gì đó đang lùng nhùng và phát ra âm thanh leng keng. Nàng hoang mang không hiểu đây có phải là mình không. Lòng nàng bứt rứt:
– Không biết mình có phải là mình không nhỉ?
Cuối cùng, nàng quyết định:
– Ta phải về hỏi chồng xem, mọi người sẽ biết rõ điều này!
Về tới nhà, nắm chặt tay gõ cửa sổ và gọi:
– Anh Hans ơi, Else có ở trong nhà không?
Hans đáp:
– Có, Else đang ở trong nhà.
Nghe câu trả lời, lòng Else chộn rộn, hoang mang:
– Trời ơi, không phải là mình rồi!
Và thế là Else lang thang từ cửa này sang cửa khác, nhưng mỗi khi gõ cửa, tiếng chuông lại rung lên và không một ai mở cửa cho nàng. Chẳng còn nơi nào để về, nàng quyết định rời khỏi làng. Từ đó, không một ai thấy nàng nữa, nhưng câu chuyện về một cô gái láu cá hồn nhiên và tính tình tốt bụng vẫn được nhớ mãi như một bài học về sự cẩn trọng trong cuộc sống, cùng với nỗi đau của sự mất mát mà hồi tưởng sẽ khiến ta thấy quý giá hơn những gì ta đang có.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com