Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân dãy núi xanh mướt, nơi những cánh đồng vàng rực rỡ trải dài như tấm lụa rực rỡ, có một cô gái tên là Lài. Cô có làn da mịn màng như gương, đôi mắt sáng tựa những vì sao và đặc biệt, cô luôn mang trong mình một tấm lòng nhân hậu, rộng mở với mọi người xung quanh. Vào mỗi sáng sớm, khi ánh mặt trời mới hé rạng, Lài hay rảo bước qua những con đường làng, chào từng người, từng đứa trẻ vui chơi, hay những bà lão ngồi bên bờ tường.
Một hôm, khi Lài đang đi dạo quanh khu vườn sau nhà, cô tình cờ tìm thấy một cây hoa cẩm chướng nhỏ bé đang nở những bông hoa màu hồng phớt dịu dàng, tỏa ra hương thơm quyến rũ. Dưới ánh nắng ban mai, những cánh hoa như được thắp sáng lấp lánh, đung đưa nhẹ nhàng trong làn gió. Lài cảm nhận được sự sống trong từng bông hoa, như chúng đang kể cho cô nghe câu chuyện của chính mình.
“Lài ơi,” một tiếng thở dài vang lên từ cây hoa, “xin hãy giúp ta. Ta đã sống nhiều mùa nhưng chưa bao giờ được thấy ánh sáng thật sự.”
Nghe thấy tiếng nói lạ lẫm, Lài giật mình nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô ghé sát lại bên cây hoa, hỏi:
“Bạn là ai? Sao lại có thể nói được như vậy?”
“Ta là hoa cẩm chướng,” cây hoa trả lời, thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng. “Ta đã thấy nhiều người đi qua, nhưng chẳng ai dừng lại để lắng nghe câu chuyện của ta. Ta muốn được yêu thương, để tôi tỏa sắc hương cho đời.”
Lòng Lài trĩu nặng, cô hiểu rằng cây hoa khao khát được tỏa sáng trong cuộc sống, giống như những điều tốt đẹp mà cô đang làm cho mọi người xung quanh. Cô quyết định sẽ chăm sóc cho cây hoa thật tốt.
Từ đó, Lài thường xuyên tới thăm cây hoa, tưới nước, và trò chuyện cùng nó. Cô kể cho hoa nghe về những điều đẹp đẽ trong cuộc sống, từ những chiếc lá xanh, đến những bông hoa khác trong vườn, cho đến cả những giấc mơ và hy vọng của bản thân. Ngày qua ngày, cây hoa cẩm chướng lớn lên, những cánh hoa thêm tươi thắm và hương thơm càng quyến rũ hơn.
Thế nhưng, một hôm, trước kỳ lễ hội lớn của làng, bỗng nhiên có một cơn bão mạnh ập đến, cuốn theo mưa gió, khiến cho mọi thứ trở nên hỗn loạn. Lài vội vàng chạy đến vườn, lo lắng cho cây hoa bé nhỏ. Trên đường, cô trượt chân, ngã xuống đất, nhưng lòng cô không cho phép mình từ bỏ. Cô vùng dậy, chạy về phía cây hoa, dùng thân thể của mình che chở cho nó trước các cơn gió lớn, những cơn mưa như trút nước.
Cuối cùng, bão qua đi, Lài nằm gục bên cây hoa, sức lực kiệt quệ. Nhưng khi ánh nắng lấp lánh trở lại, cô cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương từ cây hoa. Kì diệu thay, hoa cẩm chướng đã nở rộ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt khắp vườn, làm tỏa sáng cả khu vườn với sắc hồng tươi thắm.
Khi bà con trong làng thấy được hoa cẩm chướng nở rực rỡ, họ tập trung lại nhiều hơn, ngắm nhìn và ngạc nhiên. Họ hỏi Lài:
“Cô có bí quyết nào mà khiến hoa nở đẹp như vậy không?”
“Đó là tình yêu thương và sự chăm sóc mà tôi dành cho nó,” Lài mỉm cười đáp. “Chỉ cần ta có lòng chân thành, mọi thứ sẽ đều trở nên rực rỡ.”
Mọi người trong làng đều hiểu rằng, tất cả những gì Lài đã dành cho cây hoa, chính là minh chứng sống động cho việc chăm sóc, yêu thương sẽ đem lại thành quả lớn lao. Không chỉ hoa cẩm chướng mà cả lòng nhân ái cũng sẽ nở rộ trong cuộc sống của mỗi người.
Từ đó, cây hoa cẩm chướng trở thành biểu tượng của tình yêu thương và lòng nhân ái trong lòng người dân làng. Câu chuyện về Lài và cây hoa cũng được kể mãi mãi, như một bài học sâu sắc về tình người giữa cuộc sống bộn bề, rằng chính tình yêu và sự sẻ chia mới là sức mạnh thực sự giúp tất cả chúng ta tỏa sáng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com