– Con đi đâu vậy, Hansen? – Mẹ Hansen hỏi, giọng nhẹ nhàng pha chút lo âu.
Hansen mỉm cười, đôi mắt sáng ngời:
– Con muốn đến thăm Gretel, mẹ ạ.
– Vậy thì con đi cho cẩn thận đấy, Hansen! – Mẹ nhắc nhở. – Nhớ làm việc có ích nha.
Hansen gật đầu, hơi nghiêng đầu như thể đang xếp đặt những ý tưởng trong đầu:
– Con tin rằng mọi chuyện sẽ ổn, mẹ ạ. Con xin phép mẹ cho con đi.
– Ừ, đi đi, con yêu dấu! – Mẹ mỉm cười, động viên.
Hansen hăm hở lên đường, vừa đi vừa ngắm những bông hoa dại nở rộ bên đường. Khi đến nhà của Gretel, bầu không khí vui vẻ lan tỏa xung quanh như những cánh diều bay lượn trong gió.
– Xin chào, Gretel! – Hansen gọi.
– Xin chào, anh Hansen thân mến! – Gretel đáp lại, nụ cười như ánh mặt trời làm ấm lòng người khác.
Gretel lấy từ trong túi ra một chiếc kim khâu lấp lánh và đưa cho Hansen:
– Nhận lấy, món quà nhỏ này sẽ giúp anh nhiều đấy!
– Cảm ơn, người đẹp! – Hansen vui vẻ nói. – Chúc em một ngày tốt lành.
– Tạm biệt anh, Hansen! – Gretel vẫy tay, đôi má hồng rực rỡ như hoa đào.
Hansen vui vẻ găm chiếc kim vào xe rơm của mình, rồi vội vã trở về nhà. Khi về đến nơi, khung cảnh quen thuộc khiến cậu dường như cảm nhận được sự an yên.
– Con về rồi mẹ! – Hansen reo lên.
– Ồ, con đã về, Hansen! Hôm nay con đi đâu vậy? – Mẹ hỏi, ánh mắt đầy yêu thương.
– Con đến chỗ Gretel. – Hansen đáp, sự hào hứng hiện rõ trên gương mặt.
– Con mang cho cô ấy thứ gì không? – Mẹ tiếp tục thăm dò.
– Con không mang gì cả, nhưng lại nhận được quà! – Hansen bẽn lẽn nói.
– Thế Gretel tặng con cái gì? – Mẹ chờ đợi, ánh mắt lung linh.
– Một chiếc kim khâu, mẹ ạ. – Hansen trả lời, vẻ tự hào.
– Kim ở đâu, con để ở đâu? – Mẹ hỏi, chứa đựng sự quan tâm.
– Con găm nó vào xe rơm. – Hansen thản nhiên trả lời.
– Ôi, sao con không để ở áo? – Mẹ lấy tay day trán. – Có ngày sẽ mất đấy!
– Không sao đâu, mẹ ạ! Con sẽ nhớ kỹ hơn vào lần sau. – Hansen khẳng định, nụ cười tỏa sáng.
– Vậy giờ con tính đi đâu? – Mẹ hỏi tiếp.
– Con lại muốn đến Gretel. – Hansen đáp.
– Ừ, nhưng con hãy cẩn thận nha! – Mẹ khuyên.
Hansen lại tiếp tục hành trình, trong lòng dâng trào mong đợi. Khi đến nơi, bầu không khí giữa họ lại trở nên thân thiết hơn bao giờ hết.
– Xin chào, Gretel! – Hansen nói, giọng ấm áp.
– Xin chào, anh Hansen! Hôm nay có gì mới không? – Gretel hỏi.
– Chẳng có gì cả, nhưng em có thứ gì muốn tặng anh không? – Hansen nắm lấy tay Gretel.
Gretel mỉm cười, đưa cho Hansen một con dao nhỏ bằng bạc:
– Em nghĩ rằng món quà này sẽ rất hữu ích.
– Cảm ơn, tuyệt vời lắm! – Hansen vui mừng xoay tròn con dao trong tay. – Tạm biệt, người đẹp!
– Tạm biệt anh, thân mến! – Gretel vẫy tay, ánh mắt lưu luyến.
Hansen cẩn thận cài con dao vào nếp áo, hào hứng trở về. Nhưng khi về đến nhà, lại bị mẹ chất vấn:
– Con đã về, Hansen! Hôm nay chuyến đi thế nào?
– Con đến chỗ Gretel. – Hansen đáp.
– Con mang quà gì cho cô ấy không? – Mẹ hỏi.
– Con không mang gì cả, nhưng lại nhận được quà. – Hansen nói, ánh mắt đầy tự hào.
– Gretel tặng con cái gì? – Mẹ khao khát biết.
– Một con dao! – Hansen hớn hở đáp.
– Thế con để đâu? – Mẹ hỏi.
– Cài ở nếp áo. – Hansen thản nhiên nói.
– Ôi, lạy Chúa! Lần sau phải bỏ vào túi chứ, con trai! – Mẹ bực bội.
– Đừng lo, mẹ ạ. Con sẽ rút kinh nghiệm. – Hansen trả lời, cười hồn nhiên.
– Giờ con lại định đi đâu? – Mẹ hỏi, giọng tiếc nuối.
– Con muốn đến Gretel. – Hansen nói, nụ cười đầy hứa hẹn.
– Ồ, thế thì con hãy cẩn thận nhé! – Mẹ ân cần khuyên.
Và cứ thế, Hansen nối lại những chuyến thăm Gretel như một thói quen không thể thiếu trong cuộc sống của cậu. Mỗi lần trở về, cậu lại mang về những món quà khác nhau, từ con dê cho đến tảng mỡ lợn. Nhưng dù cho có tặng gì thì Hansen vẫn nhận những bài học vô giá từ mẹ và Gretel.
Cuối cùng, Gretel nhìn thấy tình cảm chân thành của Hansen và muốn đi cùng anh về nhà. Hansen, với sự tự tin lớn lao, buộc tay của Gretel vào một sợi dây thừng và dắt cô về. Mẹ Hansen vừa thấy Gretel liền thốt lên:
– Con đã dẫn cô gái về, sao không mời cô ấy vào trong?
Nhưng bất chợt, bởi sự ngây thơ của mình, Hansen lại buộc Gretel ở cột chuồng bò và cho cô ăn cỏ khô. Lúc này, Gretel nổi giận, chạy mất, để lại cho Hansen một bài học lớn: tình yêu không chỉ là sự thu hút bên ngoài, mà còn là sự tôn trọng và thông hiểu lẫn nhau.
Cuối cùng, Hansen hiểu ra rằng, điều quan trọng không phải là những món quà hay sự thu hút bề ngoài, mà là những gì từ sâu thẳm trong trái tim mà người ta dành cho nhau. Một câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng nhiều bài học và cảm xúc, làm cho mỗi chuyến đi đến Gretel trở thành một hành trình học hỏi và trưởng thành.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com