Một năm nọ, thiên nhiên trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết, đói kém bao trùm khắp mọi nơi, từ cánh rừng xanh tươi đến từng góc phố nhỏ. Đêm đêm, khi hai đứa trẻ trằn trọc không ngủ được trong cái chăn mỏng, tiếng thở dài của người bố vang lên từ giường bên cạnh:
– Chúng ta sẽ sống thế nào đây khi cái bụng lúc nào cũng réo gọi tiếng đói? Ngay cả thứ thực phẩm tối thiểu để đút cho miệng các con chúng ta cũng không có.
Cảm giác tuyệt vọng như thể một cơn bão khổ đau kéo đến trong lòng người mẹ. Bà quay sang chồng, ánh mắt sáng lên một ý tưởng xấu xa:
– Bà muốn rằng sáng mai, chúng ta nên dẫn hai đứa vào sâu trong rừng, đốt một đống lửa, cho mỗi đứa một mẩu bánh, rồi bất chấp chúng, để chúng không tìm được đường về nữa. Chỉ như vậy, chúng ta mới có thể thoát khỏi cái nợ này.
Người chồng lắc đầu phản đối:
– Trời ơi, không thể nào làm thế được! Có trái tim nào lại dám bỏ con giữa rừng thiêng nước độc như vậy? Hãy để cái đói này đè bẹp cả chúng ta chứ đừng đẩy con ra biển khổ.
Dường như sự kiên trì của bố cũng không thể ngăn cản được sự tàn nhẫn của người mẹ, bà gắt gỏng lại:
– Ôi, ông chẳng khác gì một kẻ điên, dường như ông muốn chết cho xong sao?
Cuộc cãi vã giữa bố mẹ chưa kịp dừng lại thì Hãnsel và Gretel đã lén nghe hết mọi chuyện. Tâm hồn nhỏ bé của hai đứa trẻ bị cuốn vào sự hoảng loạn. Gretel liên tục nức nở:
– Chúng ta sắp chết mất thôi, anh Hãnsel ơi!
Hãnsel ôm chặt em lại, dịu dàng nói:
– Đừng khóc, em. Anh sẽ có cách để chúng ta thoát khỏi đây. Chỉ cần chờ anh một chút.
Khi bầu trời bắt đầu ngả bóng, bố mẹ hai đứa chìm vào giấc ngủ, Hãnsel dậy, lén lút ra ngoài. Ánh trăng sáng lòa chiếu rọi mọi thứ, trong khi ánh sáng lấp lánh của những viên sỏi trắng dưới chân tạo nên sắc màu huyền bí. Hãnsel cúi xuống nhặt từng viên sỏi, cho vào túi áo, trong khi tâm trí đầy ắp kế hoạch để giúp em gái.
Sáng hôm sau, trước khi ra rừng, họ được bà mẹ đưa cho mỗi đứa một mẩu bánh nhỏ xíu. Bà nhắc nhở:
– Đây là phần ăn trưa của các con, hãy giữ gìn nhé, không thể ăn nhiều ngay lúc này đâu.
Trong lòng Hãnsel như có một hòn đá lớn. Khi cả nhà đi vào rừng, cậu bé âm thầm thả những viên sỏi ra dọc theo con đường để làm dấu. Đến giữa rừng, bố bảo:
– Giờ hai con hãy ở lại nấu lửa sưởi ấm, bố và mẹ đi một lát sẽ trở lại.
Ngọn lửa bập bùng ấm áp, nhưng cảm giác cô đơn dần len lỏi vào lòng hai đứa trẻ. Chờ mãi mà không thấy bố mẹ trở về, mệt mỏi ập đến, cả hai thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, trời đã tối tăm. Gretel khóc lóc:
– Giờ chúng ta sẽ ra khỏi rừng thế nào đây, anh Hãnsel?
– Em hãy bình tĩnh, khi ánh trăng tràn ngập bầu trời, chúng ta sẽ tìm đường về nhà – Hãnsel dỗ dành em.
Khi vầng trăng tròn lên, ánh sáng chiếu rọi mọi ngóc ngách, Hãnsel nắm tay Gretel, lần theo những viên sỏi lấp lánh. Họ lặng lẽ đi qua đêm, cho đến khi ánh sáng ban mai dần hé lộ mọi thứ. Khi trở về, bố mẹ lồm cồm ra mở cửa, mẹ mắng chửi họ nhưng bố thì chỉ biết ôm chặt hai đứa con vào lòng, vui mừng khôn siết.
Thế nhưng, không lâu sau, nạn đói ập đến một lần nữa, và giữa đêm, Hãnsel và Gretel lại nghe kế hoạch tàn nhẫn của mẹ. Khi mẹ âm thầm răn dạy bố:
– Chúng ta chỉ còn một mẩu bánh, không thể sống chung với chúng nữa!
Hãnsel hoảng sợ, khi cố tìm cách ra ngoài thì cửa đã đóng chặt. Trái tim cậu nặng trĩu, cậu dỗ dành Gretel:
– Đừng sợ, em. Nếu trời có giúp, chúng ta vẫn còn hy vọng.
Sáng sớm, bà mẹ đưa một mẩu bánh vụn hơn cả trước, và lần này Hãnsel không còn có sỏi để làm dấu, đành phải vụn bánh vụn ra dọc đường. Nhưng chúng không thể tìm thấy một mẩu vụn nào, vì chim chóc đói khát đã mổ sạch.
Chờ mãi, hai đứa trẻ kiệt sức, lăn ra ngủ dưới một gốc cây. Sau ba ngày đi lạc, bỗng giữa trưa, một đàn chim bay qua, và một con chim trắng như mây vỗ cánh rủ rê, dẫn đường cả hai đến một túp lều nhỏ bằng bánh mì, ngói là bánh ngọt, trông thật ngon mắt.
Hãnsel vui vẻ:
– À, em có thấy không! Chúng ta sẽ được ăn một bữa thoải mái!
Họ bắt đầu thưởng thức, bất ngờ, một giọng nói ngọt ngào vọng ra:
– Ai dám gặm cái nhà của bà?
Cả hai đáp vọng:
– Là chúng cháu, là chỉ gió thôi ạ!
Họ vô tư thưởng thức khi bỗng bà lão xuất hiện, khuôn mặt nhăn nheo, nhưng đôi mắt lại có ánh sáng sặm sỡ đầy tham lam:
– Ôi, các cháu đáng yêu, các cháu vào nhà bà đi, bà sẽ không làm gì đâu!
Bà lão bịt miệng bằng những món ăn dồi dào, nhưng thật ra, mụ lại là một phù thủy đầy gian ác. Bà đã biến ngôi nhà bánh thành cái bẫy, và hai đứa trẻ từ đó rơi vào tay mụ.
Khi hai đứa trẻ ngủ say, mụ đã quyết định sẽ ăn Hãnsel. Ngày ngày, khi kỹ năng nấu ăn tuyệt vời của mụ chỉ dành cho Hãnsel, Gretel phải làm những việc nặng nhọc.
Thời gian trôi qua, Hãnsel ngày càng gầy guộc khiến mụ impatiens. Cuối cùng, khi mụ ra lệnh cho Gretel:
– Đưa nước cho anh mày, lần này dù cho nó gầy thì bà vẫn sẽ nấu thịt.
Gretel khóc lóc, cầu nguyện một điều kỳ diệu, nhưng mụ trừng mắt ra lệnh.
Khi mụ yêu cầu Gretel vào trong lò, một linh cảm mạnh mẽ trong cô đã khiến cô khôn ngoan. Cô đẩy mụ vào trong lò, và lập tức, Hãnsel như chim sổ lồng chạy ra ngoài.
– Chúng ta được tự do rồi, và mụ phù thủy đã chết! – Gretel reo lên.
Họ chạy vào trong ngôi nhà mụ thấy đầy châu báu. Hãnsel và Gretel vui mừng, mỗi đứa nhét đầy túi đồ quý giá trong tay.
Khi họ rời khỏi khu rừng đó, đi qua một con suối lớn với dòng nước trong suốt, Gretel cầu xin một con vịt trắng giúp họ qua bên kia. Con vịt tốt bụng đã cõng lần lượt từng đứa, đưa họ đến bờ an toàn.
Hái những bông hoa dại tươi tốt, hai anh em quay lại ngôi nhà của cha. Họ lao vào vòng tay của người cha, trong ánh mắt rạng rỡ của ông chứa đầy nước mắt hạnh phúc. Mẹ thì đã mất, nhưng không còn nỗi đau nào nữa.
Cuối cùng, căn nhà của họ lại ngập tràn tiếng cười và những ngày tháng hạnh phúc. Hãy nhớ rằng, gia đình chính là tài sản quý giá nhất mà chúng ta có. Kể từ đó trở đi, nỗi lo âu tan biến, họ sống trong hòa bình và yêu thương. Câu chuyện này như một lời nhắc nhở rằng dù trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào, tình yêu và sự quan tâm vẫn luôn là ánh sáng dẫn lối cho mọi người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com