Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc rộng lớn, nơi những cánh đồng xanh tươi trải dài đến tận chân trời, có một vị vua nổi tiếng với trí tuệ sắc bén và kiến thức uyên thâm. Người ta đồn rằng ông như một cơn gió tự do, mang theo thông tin từ khắp nơi trong vương quốc. Dưới triều đại của ông, đời sống nhân dân hạnh phúc, thanh bình, và mọi người kính trọng ông như một người cha vĩ đại.
Vị vua này có một thói quen kỳ lạ mà không ai hiểu nổi. Mỗi buổi trưa, sau khi thưởng thức bữa ăn thịnh soạn, khi mà những người hầu đã dọn dẹp và rời khỏi phòng ăn, một người hầu trung thành sẽ đem đến cho vua một cái thẩu đậy nắp thật kín. Điều kỳ lạ là không một ai, không ngay cả người hầu, biết bên trong cái thẩu ấy có gì. Nơi chỉ có mình vua, ông sẽ từ từ mở ra và khám phá bí mật mà không ai được biết.
Thời gian trôi qua, một hôm, người hầu vì lòng hiếu kỳ đã không thể kiềm chế nữa. Khi mang cái thẩu về phòng riêng, anh ta đã khóa cửa cẩn thận và từ từ mở nắp. Bên trong, ngay lập tức, một con rắn trắng lớn nằm cuộn lại, ánh mắt đầy bí ẩn. Cục cưng của thiên nhiên, anh không thể cưỡng lại mà cắt một miếng thịt nhỏ và cho vào miệng. Ngay lập tức, anh nghe thấy tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ. Theo dõi kỹ, anh nhận ra những chú chim sẻ đang trò chuyện với nhau, kể lại những câu chuyện thú vị về cuộc sống trong đồng ruộng và rừng cây. Nhờ miếng thịt rắn, anh hiểu được ngôn ngữ của muôn loài.
Cùng ngày hôm đó, một sự kiện bất ngờ xảy ra: Chiếc nhẫn quý giá của hoàng hậu bỗng nhiên biến mất. Hoàng hậu, trong sự tức giận, nghi ngờ người hầu trung thành ấy đã ăn cắp, vì chính anh là người duy nhất luôn có mặt ở mọi nơi trong cung điện. Vị vua truyền gọi anh, ánh mắt đầy giận dữ.
“Người, hãy thú nhận đi!” ông gầm lên.
Người hầu, với trái tim đầy lo lắng, không thể làm gì khác hơn là kêu oan. Nhưng vị vua lạnh lùng, phán quyết rằng nếu không tìm ra kẻ ăn cắp trước sáng mai, người sẽ bị coi là tên tội phạm và bị đưa ra xử án công khai. Anh bị đuổi ra khỏi cung, lòng đầy uất ức và hoang mang.
Trong lúc lang thang buồn bã và do dự, anh nghe thấy tiếng cười vui vẻ phát ra từ một đám vịt trong hồ. Chúng đang ríu rít chuyện trò, làm bừng sáng cả không gian xung quanh. Một con vịt kêu than:
“Tôi thấy nặng bụng quá! Trong lúc đi qua gần cửa sổ của hoàng hậu, tôi đã nuốt phải một chiếc nhẫn!”
Nghe vậy, người hầu xúc động, liền bắt con vịt đưa đến bếp. Anh nói với đầu bếp:
“Bác ơi, hãy làm thịt con vịt này nhé, nó béo tốt lắm.”
Người đầu bếp gật đầu, nhưng khi mở bụng vịt ra, chiếc nhẫn vàng lấp lánh của hoàng hậu hiện ra. Quá đỗi vui mừng, anh chạy ngay tới gặp vua, lòng tràn đầy hy vọng minh oan cho mình. Nhà vua, nhận ra sự vô tội, quay sang hỏi anh:
“Ngươi muốn gì để đền bù cho nỗi oan này?”
Dù còn trẻ, với vẻ đẹp trai đầy hứa hẹn, người hầu đã khước từ mọi lời hứa hẹn, chỉ xin một con ngựa và một ít tiền để khám phá thế giới. Khi được đáp ứng, anh lên đường.
Trong một chuyến đi, khi đi ngang qua một cái ao nhỏ, anh thấy ba con cá mắc cạn giữa bụi rậm, nằm thoi thóp đợi chết. Cảm thấy mủi lòng, anh xuống ngựa, nâng chúng lên và thả lại xuống nước. Những con cá quẫy mạnh và hân hoan vẫy chào anh.
“Chúng tôi sẽ không bao giờ quên ơn anh!” chúng gọi.
Cảm xúc dâng trào, anh lại tiếp tục cuộc hành trình. Đi được một lúc thì nghe thấy tiếng nói nhỏ bé dưới chân mình. Nghe kỹ, đó là một con kiến chúa đang ca thán:
“Nếu không có loài người thô bạo đụng đến chúng ta, có lẽ chúng ta đã an toàn! Cái ngựa ngu ngốc này sắp giẫm nát cả tổ kiến của chúng ta!”
Thương xót, anh liền điều chỉnh ngựa lách sang một bên. Kiến chúa cảm kích:
“Chúng tôi sẽ nhớ ơn ngài suốt đời.”
Tiếp tục rời khỏi khu rừng, anh thấy một cặp quạ bố mẹ đang đuổi con ra khỏi tổ, quát mắng:
“Cút đi, chúng mày không thể sống mãi thế này được! Đi kiếm ăn mau lên!”
Lũ quạ con nhỏ bé, sợ hãi thảm thương, ẳm ờ:
“Chúng con còn chẳng biết bay, làm sao có thể tự lo cho mình được?”
Người hầu thầm thổn thức, hạ mình xuống, đột ngột rút gươm ra giết ngựa làm thức ăn cho lũ quạ con. Chúng sà xuống, ăn no nê, cất tiếng cảm ơn vang vọng giữa núi rừng:
“Chúng tôi sẽ không bao giờ quên ơn anh!”
Sau khi đi bộ một quãng dài, anh rơi vào một thành phố tấp nập, nơi có vô số người chen chúc nhau để nghe thông tin về cuộc thi kén chồng của công chúa. Ai muốn phục vụ cho nàng thì phải hoàn thành một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, nếu không thì sẽ bị mất mạng. Dù mạo hiểm, chàng trai vẫn quyết định xin thử sức mình.
Họ dẫn anh ra biển, nơi có một chiếc nhẫn vàng bị ném xuống đáy sâu. Vị vua tuyên bố rằng nếu không lấy được nhẫn lên, anh sẽ phải chết. Mọi người rời đi, để lại anh đơn độc bên bờ biển. Nhưng rồi, ba con cá mà anh đã cứu trước đó trở lại, một con đem theo một con sò. Khi anh mở sò ra, chiếc nhẫn vàng hiện lên rực rỡ. Anh mừng rỡ dâng cho vua, nhưng công chúa lạnh lùng từ chối.
“Ngươi phải làm thêm một việc nữa,” nàng ra điều kiện, “nhặt hết số hạt kê trong vườn trước khi mặt trời mọc.”
Đứng trong vườn, anh tuyệt vọng ngồi xuống, không biết phải làm gì. Nhưng khi ánh bình minh le lói, anh ngạc nhiên khi thấy từng hàng kiến, nhờ lòng biết ơn, đã cùng nhau làm việc không ngừng, bỏ vào từng hạt kê vào bị.
Công chúa, đầy ngạc nhiên, thừa nhận sự cố gắng của anh. Nhưng vẫn không ngừng kiêu ngạo, nàng yêu cầu một quả táo vàng từ cây táo trường sinh. Không biết đi đâu tìm, anh cứ thế mà đi mãi, cho đến một hôm, khi bóng đêm buông xuống, anh nằm xuống gốc cây nghỉ ngơi, bỗng một quả táo vàng tự rơi xuống tay.
Cùng lúc đó, ba con quạ đã lớn sà xuống, cất tiếng:
“Chúng tôi là những con quạ mà anh đã cứu sống. Hôm nay, chúng tôi đã hái được quả táo này từ cây trường sinh để mang về tặng anh!”
Với những niềm vui và cảm xúc trào dâng, chàng trai nhanh chóng trở về, dâng công chúa quả táo vàng. Không còn lý do gì để từ chối, họ cùng chia nhau từng miếng táo. Tình cảm dần lớn mạnh và đầy ấm áp giữa họ. Cuối cùng, họ sống với nhau thắm thiết như những đôi tình nhân, hạnh phúc bên nhau cho đến khi tóc bạc, răng long. Câu chuyện ôm trọn những giá trị của tình yêu, lòng biết ơn và sự hy sinh cho nhau.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com