Đi được một đoạn, khi bầu trời trong xanh, những đám mây trắng bay lơ lửng, Hans cảm thấy như bay bổng trong lòng. Chú cứ lững thững bước đi, thì bỗng nhiên một người đàn ông rạng rỡ, cưỡi một con ngựa khỏe mạnh phóng tới gần. Hans tóm lấy cơ hội, nhiệt tình nói:
– Ôi, cưỡi ngựa thật là thích thú! Ngồi trên mình ngựa như ngồi trên chiếc ghế êm ái, không phải lo phải đi bộ khổ sở, lại còn giữ gìn được đôi giày mới của mình nữa.
Người cưỡi ngựa dừng lại, nhướng mày nhìn Hans:
– Này, sao anh lại đi bộ thế?
Hans thở dài, chỉ vào khối vàng nặng trĩu trên vai:
– Thì để mang cái của nợ này về nhà. Nó tuy bằng vàng, nhưng nặng nề quá, tôi phải cúi xuống mà đi.
Người kia nhoẻn miệng cười và gợi ý:
– Hay là chúng ta đổi cho nhau? Anh đưa tôi cục vàng, tôi cho anh con ngựa này.
Hans không cần suy nghĩ lâu, liền gật đầu:
– Ồ, thỏa thuận tuyệt vời! Nhưng tôi cảnh báo trước, nó rất nặng đấy!
Người đàn ông nhanh chóng xuống ngựa, nhận lấy khối vàng và giúp Hans lên ngựa. Sau khi trao cho Hans dây cương, anh ta dặn dò:
– Để ngựa chạy nhanh hơn, anh phải tắc lưỡi và kêu: “Hốp, hốp!”
Khi ngồi trên lưng ngựa, Hans cảm thấy như mình là một vị tướng quân oai phong. Tuy nhiên, không lâu sau, lòng tham bắt đầu trỗi dậy, Hans muốn cho ngựa chạy nhanh hơn nữa. Chú tắc lưỡi hô to: “Hốp, hốp!” Ngựa phi như gió, Hans chưa kịp thích ứng thì đã bị văng khỏi yên, lăn lông lốc xuống mương cỏ bên đường.
May mắn thay, một bác nông dân tốt bụng đang dắt bò đi ngang qua kịp thời kéo dây cương, giữ con ngựa lại khi nó chuẩn bị phi đi xa hơn.
Hans ngẩng dậy, vừa sờ nắn các bộ phận trên cơ thể, vừa thở dài:
– Cưỡi ngựa thật không như mơ. Không may mắn chút nào, thế mà con ngựa lại là một cán bộ tồi!
Bác nông dân cười lớn và cùng Hans đứng lên:
– Hàn, sao vậy? Bò không hẳn là một lựa chọn tồi. Ta có thể ung dung đi cùng nó, tận hưởng những sản vật từ sữa, bơ, pho mát!
Hans thèm thuồng gật gù:
– Ừ, nếu tôi có một con bò như của bác thì thật tuyệt!
Bác nông dân nhìn Hans với ánh mắt thích thú:
– Nếu chú thích lấy bò hơn, tôi có thể đổi bò cho chú lấy con ngựa.
Hans như thấy được ánh sáng hy vọng, liền đồng ý ngay:
– Tốt quá, bác! Ngựa đâu có vui bằng bò!
Bác nông dân nhảy lên lưng ngựa, phóng đi với nụ cười tươi, để lại Hans vui vẻ với con bò bình yên bên mình. Chú đánh bò thong thả, trong lòng cảm thấy hài lòng khi đã có một thỏa thuận lợi. Chợt lòng Hans lại nghĩ đến bánh mì, nhưng như đã quen việc thiếu thốn trong những năm qua, anh không phải lo lắng về điều đó, chỉ cần nghĩ đến sữa bò là đủ.
Thế rồi, khi cơn đói bắt đầu hành hạ Hans, chú dừng chân tại một quán bên đường. Trong ánh nắng siêu huyền ảo, Hans đã thưởng thức một bữa ăn thịnh soạn, lòng phấn chấn hơn bao giờ hết. Sau bữa ăn, khi tiếp tục hành trình về quê, mọi thứ đều như trong một câu chuyện đẹp.
Thời gian trôi qua, Hans đi qua những cánh đồng lúa chín vàng, và dòng sông trong xanh. Tuy nhiên, cánh đồng hoang hoải khiến cho cơn khát của Hans bắt đầu nổi lên. Quá nóng, Hans nghĩ đến việc vắt sữa bò. Chú buộc bò vào thân một cái cây khô và lấy mũ da để hứng sữa. Nhưng sau một hồi gian nan, chẳng có giọt sữa nào ra cả! Cuối cùng, sự vụng về của Hans khiến cho con bò tức giận, đá cho Hans một cái, khiến chú lăn lông lốc và ngất xỉu một hồi.
Khi tỉnh dậy, Hans vẫn cảm thấy bối rối. Tệ hơn, chưa kịp trở thành người chăn bò, khi đi qua làng cuối cùng trước khi về đến quê, Hans thấy một người thợ mài dao kéo đang quay đá mài, âm thanh vui vẻ của bài hát vang vọng trong không gian:
“Tôi mài kéo, đá quay vo vo.
Tôi cho áo bay theo chiều gió.”
Hans hứng khởi dừng lại trò chuyện:
– Nghe bác vui vẻ thế này, chắc hẳn bác sống rất hạnh phúc!
Người thợ mài cười tươi rói nói:
– Đúng vậy! Làm nghề này, tiền lúc nào cũng rủng rỉnh, túi lúc nào cũng đầy tiền!
Tò mò, Hans hỏi:
– Vậy bác kiếm tiền từ đâu mà khéo thế?
Người thợ kể:
– Đó là có được con ngỗng vàng, chú giúp được gì cho tôi không?
Hans ngần ngại:
– Ngỗng này tôi không mua mà là do đổi heo mà có.
Hỏi đi hỏi lại, cuối cùng Hans kể về hành trình gian truân của mình từ khối vàng cho tới con ngỗng. Người thợ nhìn Hans với ánh mắt tán thưởng:
– Chú cũng khéo xoay xở đấy! Nhưng giữ trong túi lúc nào cũng có tiền mới là sung sướng!
Hans thắc mắc:
– Thế nào mới có được điều đó?
Người thợ nở nụ cười hài lòng:
– Nếu chú làm nghề mài dao kéo như tôi, chỉ cần một hòn đá mài tốt là đủ! Này, tôi có một hòn đá mài hơi mẻ, nhưng đủ để chú làm việc. Đổi cho tôi con ngỗng đi.
Không chút chần chừ, Hans nhanh chóng đồng ý. Họ đã thực hiện giao dịch, và người thợ đưa cho Hans hòn đá mài cũ nhưng có giá trị lớn.
Mát mẻ rạng rỡ, Hans phấn chấn ra về, nhưng khối nặng trên vai vẫn khiến cho chú cảm thấy rất mệt. Khi dừng chân bên một giếng làng, vì sợ hỏng mất đá mài, Hans cẩn thận đặt hòn đá lên bờ giếng. Đột nhiên, vô tình hòn đá bị trượt tay rơi xuống giếng, tiếng “bịch” vang lên lớn. Lúc đó, một luồng gió mát lạnh như sấm sét ập đến khiến Hans nhảy cẫng lên, hò reo vui sướng:
– Cuối cùng thì mình cũng thoát khỏi những gánh nặng này!
Bỏ lại nỗi lo lắng, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, Hans vừa nhảy múa vừa đi về quê, miệng cười an vui cho đến khi về đến ngôi nhà thân yêu bên bờ cánh đồng nơi tuổi thơ chú từng lớn lên.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com