Ngày xửa ngày xưa, có một người cha sống trong một ngôi làng nhỏ, ngôi nhà ngập tràn ánh nắng và tiếng chim hót. Cha có hai người con trai. Người con trai cả tên là Tâm, là một chàng trai thông minh, lanh lợi và bao giờ cũng tìm được cách giải quyết mọi vấn đề. Ngược lại, người em, tên là Hòa, lại mang trong mình một số phận không may, vì trí tuệ hạn chế và thường xuyên khiến mọi người phải lắc đầu ngao ngán.
Mỗi khi có việc gì cần giải quyết trong nhà hay ngoài ruộng, Tâm đều sốt sắng xắn tay vào làm, trong khi Hòa lại lặng lẽ ngồi co cụm ở một góc nhà. Những người hàng xóm thường ném ánh mắt thương hại về phía Hòa và buông lời phê phán:
– “Thằng bé đó chẳng khác gì một gánh nặng cho cha nó.”
Người cha thở dài, đôi lúc tự hỏi mình đã làm gì sai để có một người con như vậy. Tuy nhiên, riêng Hòa thì thầm trong lòng rằng:
– “Họ đều nhắc đến ‘rùng mình’, mà sao mình không biết nó là gì?”
Một buổi chiều, cha Hòa quyết định:
– “Hòa ơi, con đã đủ lớn để học một nghề, đó là cách duy nhất giúp con có thể tự lo cho bản thân. Nhìn Tâm xem, nó đã chăm chỉ như thế nào, còn con thì chỉ làm tốn cơm.”
Hòa đáp:
– “Vâng, cha. Nhưng con muốn học một cái gì đó thật đặc biệt, như học rùng mình chẳng hạn.”
Tâm nghe thấy em trai nói vậy thì không nhịn được cười, tự nghĩ:
– “Lạy Chúa! Đúng là một kẻ ngu ngốc, chắc chắn nó sẽ chẳng làm nên chuyện gì trong đời.”
Người cha thở dài ra vẻ chán nản, rồi nói với Hòa:
– “Con có thể học cái gì đó khác, chứ nghề rùng mình có vẻ khó khăn lắm.”
Ít hôm sau, một người quản lý trong nhà thờ ghé thăm gia đình. Thấy cha Hòa than phiền về Hòa, vị này mỉm cười và nói:
– “Nếu chỉ cần học để biết rùng mình, tôi dạy cho nó ngay bây giờ.”
Người cha mừng rỡ, chắc hẳn Hòa sẽ tiến bộ hơn một chút. Và thế là Hòa theo người quản lý đến nhà thờ. Công việc của Hòa là kéo chuông. Một đêm, khi Hòa đang soạn sửa lại dây chuông, người quản lý nghĩ thầm:
– “Ít nhất thì giờ đây nó sẽ biết thế nào là rùng mình.”
Người quản lý lén lên gác chuông trước. Khi Hòa lên đến nơi, bỗng thấy một bóng trắng đứng sừng sững ở đầu bên kia tháp chuông. Hòa hét lên:
– “Ai đó! Nói mau!”
Bóng trắng vẫn im lặng. Hòa quát:
– “Nếu không nói thì hãy cút đi!”
Khi nghe không có ai trả lời, Hòa liền mắng:
– “Mày muốn chết à? Nếu như mày là người sống thì hãy lên tiếng!”
Mặc cho Hòa hét lớn tiếng, bóng trắng vẫn ngồi nguyên một chỗ. Hòa quyết định bước lại gần, rồi bất chợt, trong một khoảnh khắc cuồng nộ, Hòa đẩy mạnh bóng trắng xuống cầu thang. Bóng trắng khẽ lăn xuống, nằm bất động. Hòa quay lại kéo chuông và trở về nhà, hoàn toàn không hay biết mình đã làm gì.
Vợ của người quản lý chờ mãi không thấy chồng về, lo lắng thức dậy hỏi Hòa:
– “Con thấy chồng tôi ở đâu không? Ông ấy lên gác chuông mà!”
Hòa trả lời:
– “Thưa bà, lúc ấy tôi thấy một bóng người bên kia cửa, không nói không rằng, tôi tưởng là kẻ trộm liền đẩy xuống.”
Người vợ chạy tới tháp chuông và phát hiện chồng mình nằm dưới đất, gãy chân, và kêu đau đớn. Bà tức tốc chạy đến nhà Hòa, giận dữ nói:
– “Con ông vừa đẩy chồng tôi xuống cầu thang, làm ông đau nặng. Xin ông hãy đuổi ngay kẻ vô dụng ấy ra khỏi nhà tôi!”
Người cha Hòa tái mặt, tức giận mắng con. Ông nói:
– “Sao mày lại làm chuyện tồi tệ thế? Có phải ma ám mày không?”
Hòa đáp:
– “Thưa cha, hãy nghe con nói! Con không biết người đó là ai. Ông ấy đứng đó như thể muốn làm điều gì xấu, nên con phải đẩy đi.”
Người cha bực tức:
– “Mày chỉ làm khổ tao thôi. Về đi, không muốn nhìn mặt mày nữa!”
Hòa đáp:
– “Vâng, cha. Nhưng xin hãy để sáng mai, con sẽ đi học nghề rùng mình để tự nuôi sống mình.”
Khi trời sáng hẳn, Hòa nhận 50 đồng từ cha, rồi mừng rỡ bước ra ngoài, miệng lẩm bẩm:
– “Ước gì mình biết rùng mình! Ước gì mình biết rùng mình!”
Một người đánh xe đi qua nghe thấy bèn hỏi:
– “Ngươi tên gì?”
Hòa đáp:
– “Tôi không biết.”
Người đánh xe nói:
– “Quê ngươi ở nơi nào?”
Hòa lại trả lời:
– “Tôi không biết!”
– “Cha ngươi tên gì?”
– “Tôi không được phép nói điều đó.”
Người đánh xe khuyên:
– “Không lo lắng nữa, hãy đi theo ta!”
Họ đến một quán trọ và quyết định nghỉ ngơi. Vừa mới bước vào quán, Hòa lại càm rà càm rề:
– “Ước gì mình biết rùng mình!”
Chủ quán cười lớn bảo:
– “Ngươi thích cái đó lắm sao! Đúng là có cơ hội tốt cho ngươi.”
Vợ của chủ quán nhắc nhở:
– “Cứ coi chừng, không thì sẽ nguy hiểm đấy!”
Hòa trả lời:
– “Dù có ra sao, tôi vẫn muốn thử.”
Chủ quán kể cho Hòa nghe về một lâu đài ma quái, và ai dám ở đó ba đêm sẽ nhận được những kho báu quý giá. Nhà vua còn hứa sẽ gả công chúa cho người nào phá giải được bí ẩn đó.
Sáng hôm sau, Hòa bạo gan xin vào gặp vua:
– “Xin bệ hạ cho phép tôi ở trong lâu đài ma ba đêm.”
Vua nhìn Hòa và bảo:
– “Ngươi sẽ chỉ được mang theo ba đồ vật, không thêm bất cứ sinh vật nào.”
Hòa nói:
– “Tôi xin được mang một cái lò, một bàn thợ tiện và một ghế để chạm.”
Ban ngày, đồ đạc được đưa vào lâu đài. Khi trời tối, Hòa bước vào, đốt lửa lớn và ngồi xuống. Giữa không gian tĩnh mịch, anh lẩm bẩm:
– “Ước gì mình biết rùng mình!”
Vào giữa đêm, Hòa nghe thấy tiếng kêu vọng ra:
– “Meo! Meo! Chúng ta lạnh lắm!”
– “Ôi, các anh đang làm gì ở đây? Có gì mà không ngồi cạnh lửa cho ấm?”
Hai con mèo đen lớn tiến lại gần, với đôi mắt rực rỡ. Chúng đề nghị:
– “Chúng ta thử chơi bài nhé!”
– “Tuyệt, nhưng hãy cho tôi xem móng chân của các cậu đã!”
Hòa nhấc bổng cả hai con mèo lên và cắt móng chân của chúng, làm cho chúng chết ngay lập tức. Khi đó, Hòa chẳng mảy may lo lắng và tiếp tục ngồi bên lửa. Đột nhiên, hàng trăm linh hồn với tiếng gầm rú xông tới, nhưng Hòa không sợ hãi. Anh hãy còn một thanh dao trong tay và bảo:
– “Cút đi, đừng làm rối!”
Hòa chiến đấu và đuổi chúng ra khỏi lâu đài. Cuối cùng, anh cảm thấy mệt nhoài và tìm giường nằm nghỉ. Tuy nhiên, giường lại bắt đầu lao đi khắp nơi một cách điên cuồng. Hòa không chút chần chừ, nói:
– “Hãy đi nhanh hơn nữa đi!”
Và như vậy, anh đã ngủ một giấc thật sâu cho đến sáng hôm sau. Khi vua đến, thấy Hòa vẫn nguyên vẹn, ông cho rằng ma quái đã giết chết Hòa. Vua nhẹ nhõm khi nghe Hòa cho biết một cách tươi vui:
– “Đêm qua không có gì xảy ra cả!”
Hòa không hiểu rằng mình đã học được một điều quan trọng, đó là sự dũng cảm và lòng kiên nhẫn. Tuy nhiên, anh vẫn cảm thấy mình chưa biết gì về rùng mình. Sau hai đêm tiếp theo, Hòa vẫn kiên trì với hy vọng sẽ gặp điều kỳ diệu. Anh bày tỏ mong muốn về việc học rùng mình nhưng chưa ai dạy anh cách đó.
Ngày qua ngày, Hòa tiếp tục đến lâu đài ma quái, và sau những thử thách, anh đã học được nhiều điều trong cuộc sống. Đến lần cuối cùng, một quái vật đáng sợ xuất hiện và nói:
– “Mày sắp phải đối mặt với cái chết!”
Hòa bật cười:
– “Ngươi không phải là đối thủ của ta đâu!”
Trải qua hàng loạt thử thách cam go nhưng đầy ý nghĩa, Hòa không chỉ vượt qua được nỗi sợ mà còn chinh phục cả những bí mật ẩn sâu. Cuối cùng, sau ba đêm, khi trở lại, Hòa đã trở thành một người không chỉ dũng cảm mà còn khôn ngoan.
Nhà vua rất khâm phục Hòa, và quyết định sẽ gả công chúa cho anh. Bỗng dưng, Hòa chợt thốt lên:
– “Ước gì mình biết rùng mình!”
Công chúa, nghe thấy, cảm thấy thương xót và nhanh chóng thực hiện một kế hoạch tinh nghịch. Một đêm nọ, trong lúc Hòa đang ngủ say, cô nhẹ nhàng thực hiện một cú đổ nước lạnh lên người chàng. Hòa choàng tỉnh dậy, cảm thấy lạnh buốt và hốt hoảng kêu lên:
– “A! Thật rùng mình! Giờ thì tôi đã biết thế nào là rùng mình rồi!”
Hòa rốt cuộc đã hiểu ra được ý nghĩa thực sự của những điều trải nghiệm, và từ đó, anh đã trưởng thành hơn, không chỉ trong trần thế mà còn trong tâm hồn. Hãy nhớ rằng, bên cạnh sự dũng cảm, lòng nhân ái và sự khiêm tốn sẽ dẫn dắt ta đến những điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com