Một buổi sáng tinh khiết trong rừng xanh, nơi những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua tán lá rậm rạp, cáo ngồi bên gốc cây lớn, nhẩn nha kể cho sói về sức mạnh khủng khiếp của con người. Ánh mắt cáo lấp lánh như đang ẩn chứa một bí mật, vừa hồi hộp vừa mạo hiểm. Nó nói:
– Nghe này, sói ạ! Loài người thật sự rất mạnh mẽ, không một loài vật nào có thể so sánh. Tuy nhiên, nếu biết sử dụng mưu trí, chúng ta vẫn có thể tìm cách tự bảo vệ mình.
Sói, với vẻ mặt tự tin, đáp lại:
– Chỉ cần thấy người, tớ nhất định sẽ nhảy bổ vào vồ!
Cáo khẽ mỉm cười, rồi nói:
– Vậy thì tối nay, tớ sẽ dẫn cậu tới gặp một người. Ráng hãy ghi nhớ lời tớ!
Sáng sớm hôm sau, ánh sương mai còn đọng trên lá cây, sói đã rón rén tới chỗ cáo. Cáo dẫn sói đến vị trí ẩn nấp bên con đường mà một thợ săn hay đi qua, lòng đầy hồi hộp. Khi họ đang quan sát, một người lính về hưu bước tới, bước đi nặng nề, chiếc mũ cũ kĩ nghiêng trên đầu. Sói quay sang hỏi cáo:
– Đó có phải là con người không?
Cáo lắc đầu, cười nhẹ:
– Không, chỉ là bóng dáng của một con người khi xưa.
Khoảng thời gian trôi qua không lâu, một em bé cắp cặp sách, vẻ tươi sáng như ánh nắng ban mai, chạy qua. Sói lại thắc mắc:
– Còn em nhỏ này thì sao? Có phải là một con người không?
Cáo lại đáp:
– Không, nó chỉ mới bắt đầu hành trình trở thành người.
Cuối cùng, họ thấy một thợ săn vạm vỡ, lưng đeo súng hai nòng, bên hông có một con dao găm ẩn hiện ánh sáng lạnh. Cáo thấy người này, lập tức nhắc lại:
– Kìa, có một con người rồi đấy! Cậu có thể xông tới vồ, nhưng nhớ để tớ chạy về hang trước đã.
Sói hung hăng tiến về phía thợ săn, lòng đầy háo hức. Nhưng vừa trông thấy sói, thợ săn khẽ thở dài:
– Ôi xui xẻo, súng mình lại chưa nạp đạn.
Thật nhanh chóng, người thợ săn nạp đạn và chỉ thẳng vào sói. Cảm thấy điều không hay, sói vẫn lao về phía trước với quyết tâm mãnh liệt. Với sự nhanh nhẹn, thợ săn bắn một viên đạn trúng vào sói. Dù đau đớn, nhưng sói không bỏ cuộc, nó vẫn tiếp tục xông lên. Nhưng một viên đạn nữa lại găm vào thân nó, khiến sói choáng váng, nhưng trong phút chốc, sói vẫn cố sức nhảy lên định vồ thợ săn. Tuy nhiên, thợ săn đã rút con dao sáng loáng ra và đâm tới tấp vào sói.
Máu chảy ròng ròng, sói kêu rống đau đớn rồi chạy trốn về phía hang cáo. Quá hoảng hốt, nó thất thểu nói với cáo:
– Trời đất ơi! Tớ không ngờ sức mạnh của con người lại ghê gớm như vậy. Mới đầu nó chỉ cần thổi nhẹ một cái, tớ đã thấy đau đớn như có đá lớn đè lên mình. Rồi khi gần tới nó, nó đã rút ra một vật sắc nhọn như lưỡi kiếm và cứ thế đâm vào tớ. Tớ tưởng chừng như không sống nổi nữa!
Cáo, nghe xong, không thể kìm nén được sự hài lòng của mình. Nó mỉm cười, đồng thời thả một tiếng thở dài:
– Thấy chưa, sói ơi, cậu đã học được bài học quý giá rồi đấy! Sức mạnh của con người không thể coi thường. Đôi khi, trí tuệ còn mạnh mẽ hơn cả sức mạnh cơ bắp. Cậu nên nhớ rằng, cái gì quá tự phụ đều phải trả giá đắt!
Câu truyện khép lại với ánh nắng ấm áp của ban mai trong rừng, một bài học nhân văn đã ngấm vào lòng sói và cáo, giúp họ hiểu rõ hơn về cuộc sống quanh mình và hành trình học hỏi không ngừng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com