Sói và cáo sống chung trong một khu rừng rậm rạp, nơi những tán cây xanh rì phủ bóng mát xuống mặt đất, và tiếng chim hót líu lo vang vọng khắp không gian. Cảnh vật thật nên thơ, nhưng trái ngược với vẻ đẹp ấy là mối quan hệ đầy áp bức giữa sói và cáo. Sói, với dáng hình to lớn và bộ lông xám xịt, thường ra lệnh cho cáo – một sinh vật nhỏ bé, khôn ngoan, nhưng lại quá nhút nhát. Trong đôi mắt thông minh của cáo ánh lên nỗi khao khát thoát khỏi bóng mờ của sói.
Một ngày kia, khi cả hai đang đi dạo qua những lùm cây rậm rạp, sói lên tiếng:
– Này cáo, mau kiếm cho ta một cái gì để ăn, nếu không ta sẽ nuốt chửng mi.
Cáo cảm thấy sợ hãi, nhưng không muốn để tình cảnh đó kéo dài mãi. Nó nghĩ tới một nơi có thể giúp cả hai có bữa ăn.
– Tôi biết một trang trại gần đây có những con cừu non, chúng ta có thể bắt một con.
Sói nhướng đôi lông mày, đôi mắt như lửa cháy lên:
– Nghe có vẻ hấp dẫn đấy!
Cả hai rón rén tới nông trại. Cáo lén lút đến gần đàn cừu, nhanh chóng bắt một con cừu non và mang đến cho sói. Sói nuốt chửng ngay lập tức, nhưng vẫn thấy thèm thuồng. Nó quyết định tự mình vào bắt thêm một con khác. Nhưng, với thân hình to lớn và vụng về, sói đã bị mẹ cừu phát hiện. Tiếng kêu be be xôn xao khiến nông dân vội vã chạy ra. Sự hỗn loạn ập đến, sói bị một trận đòn thừa sống thiếu chết, lết về đến nơi mà cáo đang chờ.
– Mi đã chỉ cho ta chỗ có cừu, nhưng giờ ta thành ra thế này! – Sói la lên trong cơn thịnh nộ.
Cáo lại đào sâu thêm vào nỗi ê chề của sói:
– Thật ra, anh quân ăn không biết no vẫn là không biết cách tránh hiểm nguy!
Ngày kế tiếp, với vết thương chưa lành hẳn, sói lại lết ra ngoài, lòng đầy thèm khát thức ăn.
– Cáo, kiếm cho ta cái gì ăn đi, nếu không ta sẽ khuấy đảo cả bầu trời của mi!
Cáo không còn cách nào khác phải chiều lòng sói. Nó nghĩ đến một cái bánh ngọt thơm phức mà bà chủ nông dân đang làm.
– Có một căn nhà không xa, nơi bà chủ đang làm bánh ngọt, chúng ta hãy đến đó!
Cả hai tiến về phía căn nhà, nơi khói tỏa ra từ ống khói, còn mùi thơm ngào ngạt hòa quyện với không khí. Cáo nhanh nhẹn, nhẹ nhàng quan sát và phát hiện chiếc chìa khóa treo ở bức tường. Nó khéo léo dùng ngoại hình nhỏ bé của mình để mở cửa và đem về cho sói sáu cái bánh ngọt ướp đầy đường. Sói không chần chừ, nó nuốt chửng từng miếng bánh, miệng thì khen ngợi:
– Món ăn thật tuyệt vời!
Nhưng khi sói tự mình quyết định lấy thêm bánh, nó đã gây ra một tiếng động thình thịch. Chùm chìa khóa va chạm gây tiếng động lớn khiến bà chủ nông dân phát hiện. Ngay lập tức, hàng xóm chạy đến và đánh đập sói tơi tả. Sói lại một lần nữa phải lết về chỗ cáo, với gương mặt bê bết tan nát.
– Thật không may, mi đã chỉ cho ta nơi ăn ngon nhưng khiến ta bị rơi vào bẫy!
Cáo chỉ biết cười trong sự không thể tươi tắn hơn:
– Đúng là anh quân ăn không biết no!
Ngày thứ ba, cả hai quyết định đi ra ngoài trời một lần nữa. Sói, với thân hình gầy gò và mệt mỏi, lại rồn rập yêu cầu:
– Này cáo, kiếm cho ta cái gì ăn đi, không thì ta sẽ biến mi thành bữa tối!
Cáo, đã mệt mỏi trước sự đe dọa, hãy để cho nó thoát khỏi mối liên kết này. Nó trầm tư một chút rồi nói:
– Tôi có một thông tin tốt, một người nông dân vừa mổ heo, thịt vẫn còn thơm ngon đang ủ trong hầm. Chúng ta đi lấy đi!
Sói, với sự háo hức:
– Nhưng ta cần đi cùng mi, nếu ta gặp hiểm nguy thì mi hãy cứu ta nhé!
– Tôi sẽ cố gắng hết sức! – Cáo đáp, mặc dù trong lòng lại phấn khích trước cơ hội thoát khỏi sói.
Hai tên đồng bọn rón rén lén lút men theo lối đi nhỏ, tiến vào căn hầm đầy mùi thịt tươi. Sói không thể kiềm chế, nó lao vào và bắt đầu thưởng thức những miếng thịt thơm ngon. Trong khi đó, cáo luôn để ý xung quanh, thỉnh thoảng bước tới gần cửa ra để kiểm tra tình hình.
– Sao mi cứ chạy qua chạy lại vậy, cáo thân yêu? – Sói hỏi.
– Tôi chỉ đang cảnh giác, ăn từ từ thôi, đừng để ai phát hiện! – Cáo trả lời.
Sói vui vẻ đáp:
– Chỉ rời khỏi nơi này khi thùng còn lại toàn thịt!
Nhưng trong khi sói đang mải mê tận hưởng, tiếng chân của nông dân đang tiến dần lại gần. Cáo nhìn thấy bóng người, lập tức nhảy vọt ra ngoài để thoát thân. Sói, đã ăn no đến mức không thể chui ra, bị mắc kẹt lại.
Nông dân xuất hiện, cầm gậy gỗ trong tay, không do dự, ông ta vụt xuống chiếc gậy vào sói, kết thúc đời sói ngay tại chỗ.
Cáo, lặng lẽ trốn trong rừng, lòng mừng vui khôn xiết, cuối cùng đã thoát khỏi tay của tên hung ác, và nó hiểu rằng sự khôn ngoan luôn chiến thắng sức mạnh. Nó thầm cảm ơn số phận đã cho mình thêm một bài học quý giá.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com