Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm dưới thung lũng xanh tươi, có một người thợ xay bột cần mẫn. Ông nàng đảm nhiệm phần việc nặng nhọc này với tất cả tâm huyết, không chỉ để kiếm sống, mà còn để chăm sóc người con gái xinh đẹp của mình. Cô con gái ấy đẹp như ánh bình minh, với làn da trắng ngần và mái tóc dài bồng bềnh, thường mang lại niềm vui cho cư dân trong làng.
Ông bố luôn đau đáu về tương lai của con gái mình, ước mong tìm cho nàng một người chồng xứng đáng để giảm bớt gánh nặng trong cuộc sống. Ông nguyện rằng, nếu có một chàng trai danh giá, có học thức và đức tính tốt bụng đến hỏi cưới, ông nhất định sẽ gả con gái mình cho chàng.
Thời gian trôi qua, mọi người trong làng dần quên đi sự hiện diện của người thợ xay bột, ngoại trừ cô con gái xinh đẹp vẫn ngày ngày đợi chờ. Một ngày nọ, một chàng trai đẹp trai xuất hiện, áo choàng lụa, ngựa chải chuốt, và dáng vẻ bệ vệ khiến ông bố băn khoăn. Ông nhận thấy rằng, chàng trai này hẳn là một người khá giả và đầy triển vọng.
Ông không cần tìm hiểu nhiều, bề ngoài của chàng trai đã đủ để ông hài lòng và bé bàn về hôn sự với con gái. Thế nhưng, người con gái ấy, dù mặn mà, lại không cảm thấy tình yêu hay sự khao khát từ trái tim mình dành cho chàng trai. Nàng cảm thấy một nỗi sợ mơ hồ khi đứng trước chàng, như có điều gì đó không ổn.
Một hôm, chàng trai nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt nàng và nói:
– Em là vợ chưa cưới của anh. Em chưa từng ghé thăm anh, sao lại không đến?
Nghe vậy, nàng thản nhiên đáp:
– Em chưa biết nhà anh ở đâu cả.
Chàng trai liền mỉm cười, trả lời:
– Nhà anh nằm trong rừng sâu, một nơi yên tĩnh gần gũi với thiên nhiên.
Nàng cảm thấy bất an và bộc bạch:
– Em lo lắng vì đường đến đó khó tìm.
Chàng trai trấn an:
– Chủ nhật này, em hãy đến thăm nhà anh. Để em dễ tìm, anh sẽ trải tro bếp từ cổng vào nhà.
Chủ nhật đến, mặc dù lòng đầy lo lắng, nàng quyết định mang theo hai túi đậu như một lá bùa giúp lối đi được thuận lợi hơn. Đi tới vành rừng, thấy đường tro chàng trai trải, nàng liền rắc đậu hai bên để lại dấu vết cho mình. Đi mãi tới giữa trưa, nàng mới tới được một ngôi nhà giữa rừng cây, âm u và bí hiểm, giống như nó đang ngấm mình vào cuộc đời hoang sơ của khu rừng rậm rạp.
Bước vào trong, không gian tĩnh lặng như đang tràn ngập sự đe dọa. Bỗng nhiên, từ đâu đó vang lên tiếng nói:
– Hãy rời khỏi đây, cô dâu trẻ ạ!
– Ai đang nói vậy? – Nàng ngước lên thì thấy một chú chim nhỏ lồng trong góc nhà.
Chim lại tiếp tục:
– Hãy mau rời khỏi nơi này, vì đây là nơi trú ngụ của kẻ giết người!
Bị cuốn vào khung cảnh đáng sợ ấy, cô gái len lỏi qua từng căn phòng nhưng không gặp ai. Cuối cùng, nàng chạm phải một tầng hầm tối tăm, nơi có một bà già lụ khụ đang ngồi, ánh mắt lóe lên vẻ thương cảm. Cô gái run rẩy hỏi:
– Thưa bà, chồng chưa cưới của cháu có ở đây không ạ?
Bà lão đáp, giọng bà trầm xuống:
– Trời ơi, con ơi, con có biết con đang ở đâu không? Con đang ở nơi mà cái ác cư ngụ! Con hãy nghe bà, nếu bọn cướp này tìm thấy bà sẽ chặt con ra từng khúc, và nấu ăn con trong nồi nước lớn này. Họ là những kẻ đã làm hại nhiều cô gái trẻ – nếu bà không giúp con, con sẽ không còn cơ hội sống sót!
Bà dẫn nàng đến một cái thùng lớn và nói:
– Con hãy ngồi im trong đây, không được cựa quậy, chỉ cần chờ lúc bọn cướp ngủ say, lúc đó ta cùng nhau chạy trốn nhé.
Ngay khi bà dứt lời, bọn cướp trở về nhà với một cô gái khác trong tình trạng say sưa. Chúng buộc cô gái trẻ uống ba loại rượu: trắng, đỏ, vàng. Sau khi uống xong ba ly ấy, trái tim cô gái sẽ tan vỡ. Chứng kiến cảnh tượng đầy máu me mà nàng gái phải trải qua khiến cô gái trong thùng rượu chỉ biết run sợ, lòng trĩu nặng lo âu.
Một tên cướp phát hiện ra chiếc nhẫn vàng trên tay cô gái xấu số, hắn ta ra tay mạnh bạo, chặt đứt ngón tay cô, ngón tay vô tình rơi vào chiếc thùng, ngay trước mặt cô gái đang chiêm nghiệm về số phận mình. Tên cướp bắt đầu hơn thua, tìm kiếm, nhưng không thấy được nàng.
May thay, bà lão khôn khéo đã cho thuốc ngủ vào rượu khiến bọn cướp nhanh chóng thiếp đi. Lợi dụng sự hỗn loạn ấy, cô gái từ thùng rượu chui ra, rón rén từng bước trước mặt bọn cướp đang say ngủ. Trời sáng, sự sợ hãi đã qua đi, cô và bà lão chạy đi thật nhanh, rời khỏi cái ổ giết người.
Trên đường về, những hạt đậu mà nàng rắc giờ đã trổ thành cây, cây đậu dẫn đường giữa ánh trăng sáng. Họ đi suốt đêm cho đến khi bình minh ló dạng, trở lại an toàn bên cối xay bột. Cô gái kể cho cha nghe về những gì mình đã trải qua, ánh mắt nàng vẫn còn tràn đầy sợ hãi và đồng cảm cho những cô gái khác mà nàng đã thấy.
Ngày cưới đã đến, chàng rể tương lai đến cùng người thân trong gia đình. Trong khi mọi người tụ họp quanh bàn tiệc tràn ngập niềm vui, ai đó gợi ý để cô dâu kể về điều kỳ diệu vừa xảy ra. Khi ấy, cô gái vẫn ngồi yên lặng trong bầu không khí trang nghiêm. Chàng trai đứng dậy, khuyến khích nàng:
– Em à, hãy kể đi, em đã thấy điều gì?
Cô gái thu hết dũng khí, nhẹ nhàng mở lời:
– Em muốn kể về những giấc mơ mà em đã thấy. Em đi trong rừng xanh, đến một ngôi nhà vắng tanh không bóng người. Trong đó có một chú chim nói…
Câu chuyện về sự sống, cái chết và lòng dũng cảm đã vang lên giữa không gian. Khi nàng tiết lộ chiếc nhẫn của người xấu số mà cô đã thấy thuộc về ai, không khí lập tức chùng xuống. Tên cướp, kẻ đã đe dọa những sinh mạng trẻ, không còn chỗ nào để trốn chạy.
Mọi người đồng lòng đưa hắn ra pháp luật, và từ đó, lề thói bảo vệ sự thật và công lý được giữ vững. Từ bi thương trong từng câu chuyện, học được căm ghét cái ác, trải nghiệm được lòng thật thà của con người, mang lại cho chúng ta bài học quý giá về tình yêu thương và hy vọng giữa những điều tăm tối trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com