Trong một khu rừng xanh tươi, có một chú Sóc nhỏ màu nâu đầy sức sống, rất mê khám phá thế giới xung quanh. Sóc con đã trekking qua những ngọn núi hùng vĩ, ngao du trên những thảo nguyên mênh mông, và thậm chí đã đắm mình trong làn nước trong xanh của đại dương. Một ngày nọ, Sóc con quyết định ghé thăm một thị trấn nhỏ nhắn, nơi dân cư của loài người tạo nên những khung cảnh thú vị đầy màu sắc, nó hứng khởi nghĩ thầm: “Thị trấn của con người sẽ như thế nào nhỉ? Mình nhất định phải đến để khám phá một lần!”
Khi đặt chân vào thị trấn, Sóc con ngạc nhiên trước vẻ đẹp và sự chỉnh tề nơi đây. Các con đường trải nhựa phẳng phiu, sạch sẽ, còn người dân thì đông đúc, ai nấy đều đeo những chiếc túi đầy màu sắc, khoác lên mình những bộ trang phục phong phú, rực rỡ. Sóc con bám lấy một cành cây cao, thấy lòng mình vui mừng vô cùng: “Ôi, nơi đây thật tuyệt vời!”
“Chán chết đi được!” Bất chợt, một giọng nói từ đâu đó vang lên, làm Sóc con giật mình. Khi nhìn quanh, Sóc con phát hiện ra rằng tiếng kêu này xuất phát từ một cái cây cổ thụ to lớn ngay cạnh đó.
Sóc con quyết định tiếp cận cái cây với một nụ cười thân thiện và hỏi: “Tại sao bạn lại buồn bã như vậy?” Cây thở dài, thật sự chậm rãi kể lại câu chuyện của mình: “Có vài đứa trẻ trong thị trấn này, chúng rất ham vui nhưng lại không biết yêu thương thiên nhiên. Chúng thường dùng bút màu và phấn để vẽ vời lên thân cây, làm chúng tôi đau lòng.”
F“Nhìn này, bạn có thấy không?” Sóc con nhìn xuống, thấy thân cây đầy những vết bút màu kỳ quái, màu xanh lè, màu đỏ tươi, thật không thể tưởng tượng nổi.
“Và ngay cả những cây non cũng không thoát khỏi số phận bị chúng bully. Dù chúng rất nhỏ bé nhưng chúng cũng có cảm xúc, bạn có biết chúng cũng đã phải khóc nhiều lần hay không?” Cây nói, giọng điệu thay đổi từ buồn bã sang giận dữ.
Sóc con trầm ngâm lắng nghe, nhận ra rằng loài người cũng có những sự tàn nhẫn không ngờ tới. “Ở trong rừng, cây cối như chúng tôi luôn được bảo vệ, bởi đó là ngôi nhà của biết bao loài động vật,” nó nói thêm với giọng đầy ưu tư.
Trong lúc đang trò chuyện, bỗng nghe tiếng cười nói hào hứng vọng lại từ xa. “Ồ không, bọn trẻ lại đến nữa rồi!” Cây than thở, ánh mắt chỉ về phía ba cậu bé đang hớn hở cầm bút màu, nô đùa chạy đến bên cành cây. Chúng vừa tạo các dấu tay lên tường trắng đã muốn tiếp tục bố vẽ lên thân cây nữa.
Sóc con cảm thấy cần phải hành động, liền nhảy xuống thật nhanh, giậm chân và dựng cái đuôi xù lên thật kiêu hãnh.
“Các bạn không được làm tổn thương Cây! Chúng đã luôn đứng đây che chở cho các bạn!”
“Chúng tôi thích chơi như vậy!” một cậu bé nói với giọng bướng bỉnh.
Sóc con không chịu lùi bước, tiếp tục nói: “Ngày nào Cây cũng dáng nhấp nhô đứng giữa phố để che nắng, chở gió cho mọi người. Vậy mà các bạn lại không biết ơn, còn làm bẩn người bạn ấy, thật sự là rất tàn nhẫn!” Cả ba cậu bé cúi đầu, không biết nói gì.
Sóc con, với với tất cả lòng hi vọng, lấy ra từ túi của mình một tấm bảng nhỏ màu đen, chính là “Nhật ký” của nó. “Đây là nơi tôi ghi chép lại chuyến đi của mình, giống như câu chuyện cuộc đời. Các bạn có thể dùng nó thay vì làm bẩn cây!”
Ba cậu bé nhìn thấy tấm bảng lấp lánh, ánh mắt họ sáng lên: “Wow! Chúng tôi thích tấm bảng quá!”
Chúng hào hứng nhận và hứa: “Từ giờ trở đi, bọn mình sẽ không làm bẩn cây nữa đâu!” Cây nghe thấy vậy mừng rỡ, xòe cành tán lá như để cảm ơn những tâm hồn non nớt nhưng chân thành này.
Khi ba cậu bé rời xa, Sóc con ngẩng đầu nhìn cây, vẫy tay và nói: “Tạm biệt, tôi phải tiếp tục hành trình của mình rồi!”
Lần này, Sóc con đã nung nấu ý định khám phá một nơi xa hơn, nó muốn đến sa mạc huyền bí. Nghe nói ở đó có những cây Xương Rồng mạnh mẽ với nhiều gai nhọn, và những bướu lạc đà mang trong mình những nguồn năng lượng quý báu tận sâu bên trong…
St
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.