Ngày xửa ngày xưa, trong một làng nhỏ nằm yên bình bên sườn núi, có một người phụ nữ tên là Hương. Bà nổi tiếng khắp vùng bởi vẻ đẹp tỏa sáng cùng trái tim thuần khiết. Từng bước chân của bà trên con đường làng khiến hoa cỏ nở rộ, và tiếng cười trong trẻo của bà như âm thanh của dòng suối mát lành chảy giữa trời hè oi ả.
Hương có một lòng yêu thương sâu sắc với cây cối, đặc biệt là những loài hoa. Mỗi khi có dịp rảnh rỗi, bà thường ngồi bên thềm nhà, dậy cho đám trẻ nhỏ trong làng những bài học về thiên nhiên. Trẻ em rất thích thú khi nghe bà kể về những loài hoa, về cách chúng sống và nở rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời. Trong lòng bà, các loài hoa không chỉ là phần thưởng tuyệt vời của tạo hóa mà còn là tri thức vô giá giúp mỗi người hiểu và yêu quý đất trời xung quanh hơn.
Một ngày nọ, có một người chồng tên là Quân, nghèo nhưng luôn trìu mến vợ. Quân thường xuyên lên núi kiếm củi, rồi vào rừng hái quả về cho bà. Mặc dù cuộc sống lao động cực nhọc, nhưng giữa họ luôn ngập tràn tiếng cười và hạnh phúc. Hương rất yêu thương Quân và luôn cố gắng mọi cách để cuộc sống của họ ngày càng tươi đẹp hơn.
Nhưng một đêm, khi ánh trăng tròn tỏa sáng trên mặt đất như một lớp gương lấp lánh, một cơn bão thần bí từ đâu đến làm cho bão tố dâng trào. Đến sáng hôm sau, cảnh vật tươi đẹp bỗng chốc trở thành tàn phá. Những cành cây gãy gục, hoa lá rụng rơi, giữa màu xanh của bão tố chỉ còn lại một sự hoang tàn.
Hương đau lòng nhìn cảnh tượng xung quanh. Bà không thể ngồi yên, tràn đầy yêu thương dành cho thiên nhiên, bà đã quyết tâm khôi phục lại vẻ đẹp đã mất. Với sự kiên trì và tấm lòng nhiệt thành, Hương bắt đầu thu thập hạt giống của những loài hoa để hạt giống nảy nở khắp nơi. Nhờ tình yêu và sự chăm sóc tận tụy, dần dần những cây hoa bắt đầu đâm chồi nảy lộc.
Một ngày nọ, khi Hương đang chăm sóc những chồi non, bỗng dưng có một bà tiên hiện ra từ một cụm mây hồng lấp lánh. Bà tiên nói:
“Ta đã dõi theo tấm lòng của con, Hương ạ. Con đã làm gì không chỉ cho bản thân mà còn cho cả thiên nhiên. Ta muốn thưởng cho công sức của con.”
Nói rồi, bà tiên chạm vào những chồi hoa, biến chúng thành những bông hoa Thiên Lý với màu sắc tươi tắn và hương thơm ngào ngạt. Hương mừng vui khôn xiết, và từ đó, bông hoa Thiên Lý trở thành biểu tượng cho tình yêu và sự hy sinh. Con người trong làng đã nhặt từng bông hoa để trang trí cho lễ hội, và hình ảnh những bông hoa nở rực rỡ giữa mùa hè đã làm ấm lòng mọi người.
Suốt bao nhiêu năm tháng, Hương và Quân sống bên nhau, vui vẻ bên những bông hoa Thiên Lý. Họ dạy cho thế hệ trẻ trong làng biết trân trọng những giá trị nhỏ bé trong cuộc sống, rằng hạnh phúc thật sự không đến từ vật chất mà từ tình yêu và sự chia sẻ.
Và từ đó trở đi, mỗi khi nhìn thấy bông hoa Thiên Lý nở rộ bên những ngọn đồi, người ta lại nhớ về câu chuyện của Hương và Quân, bên trong những cánh hoa là lòng nhân ái, sự kiên trì và trân trọng dành cho cuộc sống xung quanh ta. Nhưng hơn hết, câu chuyện này là một bài học quý giá về tình yêu thương, sự hy sinh và trách nhiệm của mỗi chúng ta với thiên nhiên.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com