Ngày xưa, ở một cái ao xanh biếc, nơi có những cây sen tươi tốt chen chúc nhau, có một chú Ếch con sống đơn độc. Chú Ếch này có một cái miệng thật rộng, luôn sẵn sàng cho những cuộc phiêu lưu tìm kiếm mồi. Cái ao nơi chú ở đầy âm thanh của thiên nhiên, tiếng côn trùng, tiếng nước chảy róc rách, và cả tiếng Mặt Trời lên cao tỏa ánh sáng vàng rực rỡ. Ếch con có một người bạn thật đặc biệt, đó là Én con, một chú chim nhỏ xinh đẹp với bộ lông màu xanh lấp lánh. Bạn bè giống như hai khúc nhạc hòa quyện, một bay lượn trên không trung và một nhảy múa ở mặt đất, cùng nhau bắt những côn trùng với những tài năng nổi bật của mình.
Một hôm, trong khi chú Ếch đang tận hưởng ánh nắng ấm áp bên bờ ao, Thỏ trắng bỗng nhảy tới, phấn khích nói:
“Ếch con, loài bạn của cậu – Én con tuy nhỏ bé nhưng xinh đẹp hơn cậu rất nhiều đấy!”
“Nhưng cậu chỉ nói nhảm thôi!” – Ếch con phản biện, nhưng trong lòng cũng có chút suy tư.
“Cậu thử nhìn mình đi! Miệng cậu rộng như vậy, có xấu hoắc không nè!”
Chú Ếch con tức giận nhảy ra bờ ao, soi bóng xuống mặt nước trong xanh như gương. Ánh nước phản chiếu hình ảnh của chú, với cái miệng rộng đến nỗi nó tự thấy mình thật xấu xí. Đúng lúc ấy, Én con bay tới, đôi cánh sáng lấp lánh đập một cách vui vẻ.
“Ếch con, có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Tôi… không sao!” – Ếch con lặng lẽ nhảy ùm xuống nước.
Trên mặt nước, hình ảnh của Én con hiện lên thật hoàn mỹ: bộ lông mềm mại, cái mỏ nhỏ dễ thương. Ếch con nhận ra sự khác biệt và càng thấy chạnh lòng. Nó quyết định tìm gặp bác sĩ Bọ ngựa, một chuyên gia khéo léo với những mũi kim chỉ. Chú xin bác sĩ khâu lại cái miệng, hy vọng mình sẽ có vẻ ngoài dễ thương hơn. Sau khi việc khâu hoàn tất, Ếch con nhìn vào gương nước và hài lòng với cái miệng nhỏ xinh của mình.
Tuy nhiên, khi đi bắt mồi, côn trùng nhảy qua trước mắt mà Ếch con không thể nào bắt được. Nó bắt đầu nghĩ: “Thật ra, không bắt được mồi cũng chẳng sao, chỉ cần cái miệng nhỏ xinh này là đủ rồi.” Nhưng từng ngày trôi qua, các bạn nhỏ khác không muốn chơi với nó nữa. Trước đây, nó luôn phát ra âm thanh “Ộp oạp” vui tai, giờ chỉ kêu hót “cục cục”, chẳng ai nghe rõ điều gì.
Ếch con cảm thấy đói bụng nhưng chỉ có thể uống nước để lấp đầy cái bụng rỗng. Ngày nọ, khi nhảy lên bờ ao, nó gặp được chú Hươu cao cổ.
“Chú Hươu cao cổ ơi, chú có thấy cái cổ dài của mình là xấu không?”
Chú Hươu cao cổ bật cười, vươn cái cổ dài để hái những chiếc lá mơn mởn từ trên cao.
“Ếch con, cháu kể cho chú nghe coi, cái cổ dài này rất hữu ích đấy chứ!”
Hôm sau, Ếch con lại thấy cô Cò trắng.
“Cô ơi, cổ của cô dài và gầy, còn cái mỏ thì nhọn hoắt, không thấy xấu sao?”
Cô Cò trắng cười hiền hòa, vươn cái cổ gầy ra và nhanh chóng bắt được một con cá dưới ao.
“Ếch con này, cháu thử nhìn cái cổ và mỏ của cô mà xem, thật sự rất hữu ích đấy!”
Từng câu nói của những người bạn làm Ếch con chợt ngộ ra: Có những thứ không đẹp mắt nhưng lại mang nhiều giá trị. Cái miệng rộng của nó cũng có giá trị riêng.
“Ếch con, hóa ra bạn ở đây!” – Én con đến tìm, nhìn thấy Ếch con lăn tăn trong nỗi suy tư.
“Sao bạn lại khâu miệng lại như vậy?”
Ếch con nói với giọng buồn bã: “Thỏ trắng nói miệng rộng không đẹp.”
Én con vỗ cánh, khuyến khích: “Miệng rộng giúp bạn bắt được sâu hại, cần nó để sống sót đấy! Nhanh tháo chỉ ra nào!”
Thế là Ếch con lại tìm đến bác sĩ Bọ ngựa, và với nụ cười, Bọ ngựa đã tháo chỉ cho nó. Cái miệng của Ếch con lại khôi phục như xưa, Ếch con mở miệng rộng để bắt một con muỗi, cảm nhận được sự hạnh phúc tràn ngập khi đã có một cái miệng có ích. Nó cười tươi và cảm thấy rằng, có cái miệng rộng cũng thật tuyệt đẹp.
Én con bay lượn trên trời, bắt những côn trùng biết bay, trong khi Ếch con ở dưới mặt đất bắt sâu hại. Hai người bạn tốt lại cùng nhau hòa quyện trong những cuộc phiêu lưu mới, trở thành đôi bạn thân đáng mơ ước trong thế giới tự nhiên phía trước.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website cotichvietnam.com.