Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ bé nằm ẩn mình giữa những ngọn đồi xanh tươi, có một cô bé tên là Hana. Hana có một tâm hồn nhạy cảm và một ước mơ to lớn, cô bé rất thích ngắm nhìn những bông hoa nở rộ và nghe tiếng chim hót vang lên trong buổi sớm mai. Mỗi khi mùa mưa đến gần, cô bé lại cảm thấy một nỗi buồn vô hạn, vì mưa có thể khiến cho những ngày tươi đẹp của cô bị ảnh hưởng.
Hana thường ngồi bên cửa sổ, nhìn những đám mây xám xịt trôi qua, lòng thổn thức khi nghĩ đến những điều đẹp đẽ sẽ mất đi nếu trời tiếp tục đổ mưa. Một hôm, trong lúc đang ngồi nhìn bầu trời, cô bé vô tình nhìn thấy chiếc búp bê nhỏ xinh, được làm từ giấy trắng, với cái đầu tròn trịa và nụ cười tươi rói như nắng mai. Cô đặt tên cho búp bê là Teru Teru.
“Teru Teru à,” Hana thì thầm, “Nếu như bạn có thể làm cho trời nắng lại, thì mọi người sẽ không còn cảm thấy buồn bã nữa.”
Với niềm hy vọng đơn thuần trong lòng, Hana treo Teru Teru lên cửa sổ. Cô bé thì thầm những lời cầu nguyện với đôi mắt long lanh:
“Xin hãy mang đến cho chúng tôi một ngày nắng vàng, để mọi người trong làng lại có thể cười đùa vui vẻ… và cho hoa nở rộ khắp nơi.”
Ngày hôm sau, khi ánh mặt trời đầu tiên ló dạng, Hana thấy những bông hoa trong vườn nhà mình nở rộ, lan tỏa hương thơm ngào ngạt vào không khí. Cô bé nhảy lên vui sướng. Mọi người trong làng, ai nấy cũng đều ra ngoài, cùng nhau tận hưởng ánh nắng tuyệt đẹp.
“Búp bê của chúng ta đã làm được điều kỳ diệu!” Một người hàng xóm hết lời khen ngợi khi thấy làng lại sống động như xưa.
Thời gian trôi qua, búp bê Teru Teru trở thành một biểu tượng của hy vọng trong lòng mọi người. Họ cùng nhau cầu nguyện, cùng nhau chia sẻ những niềm vui nhỏ, tinh thần đoàn kết trên dưới như một gia đình.
Nhưng có một sự thật mà không ai nhận ra, cũng như sự bí ẩn của búp bê. Hana dần dần nhận thấy rằng, chính bản thân cô bé đã tạo nên điều kỳ diệu này. Mỗi khi cô cầu nguyện, cô đã nhắm mắt lại và tưởng tượng về ánh nắng rực rỡ, hình ảnh của tiếng cười, sự hạnh phúc lan tỏa khắp làng. Đó chính là sức mạnh của lòng tin và tình yêu thương mà cô đã gửi gắm vào búp bê.
Có một lần, khi trời lại bất chợt đổ mưa to, Hana cảm thấy nỗi lo lắng lại ùa về. Cô bé nhìn búp bê Teru Teru, nhưng dường như ánh nắng không chịu xuất hiện. Không thể giữ nỗi buồn trong lòng, Hana đã nói ra tiếng lòng của mình:
“Teru Teru à, mình rất muốn thấy mọi người hạnh phúc. Nhưng nếu trời mưa, liệu mình có thể làm gì không?”
Lời cầu nguyện của cô bé lúc này mang một sắc thái mới, không chỉ là mong ước cho ánh sáng trở lại, mà là một sự chấp nhận. Cô nhận ra rằng không phải lúc nào cũng có nắng, nhưng điều quan trọng là cách mọi người đối diện với những giây phút khó khăn đó.
Khi mưa tạnh, một cầu vồng tuyệt đẹp xuất hiện, và mọi người trong làng lại cùng nhau ra ngoài, họ không còn cảm thấy u ám, mà thay vào đó là những nụ cười, những tiếng cười vang vọng khắp không gian. Hana hiểu rằng, dù trời có mưa hay nắng thì lòng người vẫn có thể sáng như ánh mặt trời.
Hana nhớ lại những điều mình đã trải qua và nhẹ nhàng nói với búp bê:
“Cảm ơn bạn đã khiến mình hiểu rằng, sự hạnh phúc không chỉ đến từ ánh nắng, mà còn từ chính trái tim của chúng ta.”
Kể từ ngày đó, trong mỗi mùa mưa, người dân lại cùng nhau ngồi bên nhau, kể những câu chuyện và chia sẻ những giai điệu vui tươi. Hana biết rằng, điều kỳ diệu không chỉ đến từ búp bê, mà bắt nguồn từ chính những tình cảm chân thành mà họ dành cho nhau.
Và búp bê Teru Teru vẫn lặng lẽ treo bên cửa sổ, như một biểu tượng của hy vọng và tình yêu thương, giúp mọi người nhớ rằng, ánh nắng luôn hiện hữu, ngay cả trong những ngày mưa.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com