Hồi xưa, giữa mùa đông lạnh giá, những bông tuyết trắng như bông hoa nở rộ, bay lượn trong không trung như những mảnh thời gian trôi qua. Trong cung điện lấp lánh, có một hoàng hậu xinh đẹp đang ngồi bên cửa sổ, khung cửa được chạm khắc tinh xảo bằng gỗ mun bóng loáng, hòa cùng vẻ trang nghiêm của vương quốc. Trong lúc bà say sưa ngắm những bông tuyết rơi lả tả, mải mê với những ý nghĩ về cuộc đời, một chiếc kim nhọn đâm vào ngón tay, máu đỏ từ đầu ngón tay rơi xuống mặt đất, hòa quyện cùng sắc trắng của tuyết. Nhìn thấy màu đỏ thắm lấp lánh trên nền tuyết, hoàng hậu thầm thì trong lòng:
– Giá mà ta có một đứa con, có làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ như tiết trời hàn đới và mái tóc đen nhánh như gỗ mun của khung cửa sổ này, thì thật tuyệt vời biết bao.
Một thời gian ngắn sau, hoàng hậu sinh ra được một cô con gái, cũng mang những đặc điểm như bà hằng ao ước. Từ đó, nàng được đặt tên là Bạch Tuyết. Nhưng vận mệnh trớ trêu đã đến khi chỉ sau ngày sinh, hoàng hậu qua đời trong niềm đau thương của cả vương quốc.
Sau một khoảng thời gian đau buồn, nhà vua đã tìm được một người vợ mới. Hoàng hậu mới không những xinh đẹp mà còn có tính cách kiêu ngạo. Mỗi khi đứng trước gương, mụ thường hỏi:
– Gương kia ngự ở trên tường,
Nước này ai đẹp được dường như ta?
Gương thần luôn đáp lại:
– Muôn tâu hoàng hậu, hoàng hậu chính là người đẹp nhất tại vương quốc này.
Mụ hoàng hậu ngập tràn tự mãn, bởi vì mụ cũng biết rằng gương luôn nói thật.
Trong khi đó, Bạch Tuyết lớn lên từng ngày, nàng quả thực xinh đẹp như ánh nắng đầu ngày. Khi Bạch Tuyết lên bảy, nhan sắc của nàng đã vượt qua cả người mẹ kế. Một hôm, khi mụ hoàng hậu nhìn vào gương, không khỏi kinh ngạc hỏi:
– Gương kia ngự ở trên tường,
Nước này ai đẹp được dường như ta?
Gương đáp lại:
– Thưa hoàng hậu,
Ở đây bà đẹp tuyệt trần,
Nhưng còn Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Mụ hoàng hậu cứng người lại, cảm giác như máu trong người dồn hết lên não, lòng ghen tức dâng trào. Từ khoảnh khắc ấy, mỗi khi nhìn thấy Bạch Tuyết, mụ cảm nhận sự tức giận, và lòng oán hận cứ lớn dần. Tâm hồn mụ ngày đêm bị dày vò bởi sự đố kỵ, khiến mụ không thể an tâm. Cuối cùng, mụ đã gọi một người thợ săn và ra lệnh:
– Ngươi hãy mang Bạch Tuyết vào rừng sâu; ta không còn muốn nhìn thấy mặt nó nữa. Giết chết nó đi, và mang về cho ta gan với phổi để chứng minh rằng ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ.
Người thợ săn, dù mang trong mình lòng trung thành, nhưng cũng không thể chịu nổi vẻ đẹp thuần khiết của Bạch Tuyết. Thay vì thi hành lệnh, ông đã dẫn cô bé vào rừng sâu. Đứng trước cái chết cận kề, Bạch Tuyết khóc lóc:
– Xin bác thợ săn, hãy để cháu sống! Cháu sẽ trốn vào khu rừng này, và sẽ không bao giờ trở lại cung điện nữa!
Cuối cùng, lòng thương cảm khiến người thợ săn quyết định tha mạng cho nàng. Ông khuyên cô hãy chạy sâu vào rừng, nơi không ai có thể tìm thấy. Đúng lúc đó, một con lợn rừng con xuất hiện, và ông đã bắn chết nó để mang gan và phổi về cho mụ hoàng hậu, giữ cho Bạch Tuyết được an toàn.
Khi mụ nhận được món ăn từ người thợ săn, mụ không hề nghi ngờ rằng đó chỉ là một cái bẫy. Còn Bạch Tuyết, sau khi chạy khỏi cái chết, lẻ loi trong rừng sâu, cảm giác sợ hãi và lo lắng hơn bao giờ hết. Nhìn bốn phía, nhìn những phiến đá và những nhành cây xung quanh, cô chẳng biết mình phải làm gì. Đột nhiên, Bạch Tuyết cắm đầu chạy, vượt qua những gốc cây và đá nhọn. Mặc dù những con thú dã man rình rập, nhưng chúng đã để nàng thoát thân.
Khi trời tối, Bạch Tuyết nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ xinh đẹp và liền vào bên trong để tránh rét. Mọi thứ trong nhà đều nhỏ nhắn, gọn gàng đến mức không thể chê vào đâu được. Bên trong có một chiếc bàn trải khăn trắng tinh, bày bảy cái đĩa nhỏ, mỗi đĩa có đủ dụng cụ ăn uống xinh xắn. Bảy chiếc giường nhỏ cũng bày biện gọn gàng. Bạch Tuyết cảm thấy đói, nên nàng đã ăn rất nhẹ từ mỗi đĩa một chút để không làm mất phần của ai. Cuối cùng, cô tìm được chiếc giường vừa vặn và từ từ chìm vào giấc ngủ.
Khi mặt trời đã lặn, bảy chú lùn, những người đi khai thác quặng, trở về. Họ thấy mọi thứ trong nhà đều khác với khi họ rời đi. Chú đầu tiên nghi ngờ:
– Ai đã ngồi lên ghế của tôi?
Chú thứ hai lên tiếng:
– Ai đã ăn thức ăn trong đĩa của tôi?
Những chú còn lại cũng nhanh chóng chạy đến, và cuối cùng, chú thứ bảy thấy Bạch Tuyết đang ngủ say trên giường.
– Ôi, cô bé xinh đẹp quá!
Họ đã tự thắp sáng lên những ngọn đèn, không dám đánh thức nàng. Khi Bạch Tuyết tỉnh dậy, nhìn thấy bảy chú lùn đứng quanh mình, nàng không khỏi hoảng sợ.
– Các ngài là ai vậy?
– Chúng tôi là những chú lùn, chúng tôi làm việc trong mỏ. Cô tên là gì?
– Em là Bạch Tuyết.
Khi nghe kể về cuộc sống của mình, bảy chú lùn đã đồng ý để nàng ở lại với điều kiện:
– Nếu cô có thể chăm sóc nhà cửa, nấu ăn, và giữ nhà cửa sạch sẽ, thì ở lại với chúng tôi, cô sẽ không thiếu thốn gì.
Bạch Tuyết vui vẻ nhận lời và từ đó, cuộc sống của nàng bên những chú lùn trở nên bình yên và ấm áp. Họ nhắc nhở nàng:
– Nhớ giữ mình cẩn thận, mụ hoàng hậu độc ác sẽ không bao giờ tha cho cô.
Còn về mụ hoàng hậu, mụ tin rằng mình đã đạt được mục đích khi ăn gan phổi của Bạch Tuyết. Một ngày nọ, mụ đứng trước gương và hỏi:
– Gương kia ngự ở trên tường,
Nước này ai đẹp được dường như ta?
Gương đáp:
– Thưa hoàng hậu,
Ở đây bà đẹp tuyệt trần,
Nhưng còn Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Mụ nhận ra mọi thứ chưa như mình mong đợi, và sợ hãi cho rằng cô bé vẫn còn sống. Mụ bắt đầu nghĩ cách tiêu diệt Bạch Tuyết vĩnh viễn. Mụ cải trang thành một bà lão bán hàng và lên đường đến nhà bảy chú lùn.
Khi mụ gõ cửa và kêu gọi hàng hóa:
– Bà lão ơi, có gì bán không?
Bạch Tuyết thò đầu ra khỏi cửa sổ với đôi mắt ngây thơ:
– Bà ơi, bà có bán gì không ạ?
Bà lão kéo ra một chiếc dây lưng đầy màu sắc. Thấy vậy, Bạch Tuyết nhanh chóng mua, không nghi ngờ gì. Hoàng hậu lợi dụng cơ hội này, thuyết phục nàng để bà buộc dây lưng cho nàng. Chỉ trong chốc lát, Bạch Tuyết đã ngã lăn ra bất tỉnh. Mụ cười thỏa mãn:
– Giờ thì con chỉ là bóng ma của vẻ đẹp thôi.
Nhưng khi bảy chú lùn về đến nhà, họ thấy Bạch Tuyết nằm bất động. Họ đã nhanh chóng cắt dây lưng và Bạch Tuyết từ từ hồi tỉnh. Bạch Tuyết kể cho họ nghe sự việc vừa xảy ra và họ nhắc nhở nàng hãy cẩn thận hơn nữa.
Trở về cung điện, mụ hoàng hậu lại hỏi gương:
– Gương kia ngự ở trên tường,
Nước này ai đẹp được dường như ta?
Gương trở lại với lời đáp:
– Thưa hoàng hậu,
Ở đây bà đẹp tuyệt trần,
Nhưng còn Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Sự tức giận trong mụ ngày càng dâng cao. Mụ quyết tâm thực hiện kế hoạch lần thứ hai. Mụ đã làm một chiếc lược có tẩm độc và cải trang thành một bà lão khác. Lần nữa, mụ vượt núi tới nhà bảy chú lùn. Mụ gõ cửa và kêu gọi với âm thanh dụ dỗ:
– Ai mua hàng đẹp đây nào?
Bạch Tuyết thò đầu ra:
– Bà ơi, cháu không được phép mở cửa.
Nhưng mụ lão nói:
– Tôi chỉ muốn cho cô xem chiếc lược đẹp này thôi.
Quá hấp dẫn bởi vẻ đẹp của chiếc lược, Bạch Tuyết quyết định mở cửa. Mụ lão nhanh chóng chải đầu cho nàng và khi chiếc lược vừa chạm vào mái tóc, nàng lập tức ngã quỵ.
Mụ cười khúc khích:
– Không ai có thể cứu cô đâu.
Bảy chú lùn trở về, thấy Bạch Tuyết ngã quỵ một lần nữa. Họ phát hiện ra chiếc lược độc và chữa trị cho nàng. Sau khi tỉnh dậy, Bạch Tuyết không ngừng cảm ơn bảy chú lùn và họ lại nhắc nhở nàng hãy cẩn thận.
Về đến nhà, mụ hoàng hậu lại đứng trước gương hỏi:
– Gương kia ngự ở trên tường,
Nước này ai đẹp được dường như ta?
Gương trả lời:
– Thưa hoàng hậu,
Ở đây bà đẹp tuyệt trần,
Nhưng còn Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.
Mụ ngập tràn tức giận, nhận ra rằng Bạch Tuyết vẫn sống. Mụ quyết định cuối cùng, tẩm thuốc độc vào một quả táo chín đỏ. Hành động cuối cùng này, mụ cải trang thành một nông dân và đến gần nhà bảy chú lùn.
– Cháu ơi, chị có quả táo chín ngon, hãy ăn một miếng nhé!
Bạch Tuyết từ chối:
– Xin lỗi bà, nhưng cháu không được phép nhận đồ từ người lạ.
– Không sao đâu, quả táo này rất tốt cho sức khỏe. Cháu hãy ăn một nửa, còn bà sẽ ăn nửa kia.
Với kế hoạch hoàn hảo, Bạch Tuyết bị cuốn vào sự hấp dẫn của quả táo. Nàng vừa cắn một miếng đã ngã gục. Mụ hoàng hậu trở về cung điện, đứng trước gương mà thở phào nhẹ nhõm:
– Gương kia ngự ở trên tường,
Nước này ai đẹp được dường như ta.
Gương đáp lại:
– Thưa hoàng hậu,
Bà là người đẹp nhất ở đây.
Cuộc sống tiếp diễn, nhưng quanh mộ Bạch Tuyết, bảy chú lùn mỗi đêm vẫn ngồi canh gác cho nàng, không với lòng đau thương và tiếc nuối.
Một ngày nọ, có một hoàng tử phiêu bạt trong rừng và tình cờ bắt gặp chiếc quan tài thủy tinh nơi Bạch Tuyết đang nằm. Bị vẻ đẹp của nàng quyến rũ, hoàng tử đã cầu xin bảy chú lùn:
– Hãy để tôi mang nàng về, tôi yêu quý nàng hơn cả vàng bạc.
Bảy chú lùn cảm động trước tình cảm chân thành của hoàng tử và đồng ý. Trong khi mang quan tài về, vì một cú va chạm vào một nhánh cây, miếng táo độc rơi ra khỏi cổ họng Bạch Tuyết. Lập tức, nàng từ từ mở mắt ra, ngạc nhiên:
– Tôi đang ở đâu đây?
Mừng rỡ, hoàng tử nói:
– Ngày hôm nay, nàng sẽ cùng tôi trở về, nàng sẽ là vợ của tôi.
Bạch Tuyết vô cùng hạnh phúc khi biết mình được cứu, và nàng đã theo hoàng tử về cung điện nơi sự hạnh phúc đang chờ đón.
Lễ cưới của họ được tổ chức trong sự tán dương của tất cả mọi người. Mụ hoàng hậu độc ác cũng được mời đến. Trước gương, mụ hỏi:
– Gương kia ngự ở trên tường,
Nước này ai đẹp được dường như ta?
Gương trả lời:
– Thưa hoàng hậu,
Ở đây bà đẹp tuyệt trần,
Nhưng hoàng hậu trẻ muôn phần đẹp hơn.
Lòng mụ rối bời, cảm thấy sợ hãi và hổ thẹn. Không thể chịu nổi, mụ đã bị trừng phạt, buộc phải xỏ vào đôi giày sắt nung đỏ và nhảy cho đến khi ngã xuống, cuối cùng không thể đứng dậy nữa.
Và từ đó, Bạch Tuyết và hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau, tạo nên một chương mới trong cuộc sống, nơi tình yêu và lòng tốt luôn chiến thắng cái ác. Câu chuyện về Bạch Tuyết không chỉ đơn thuần là một bài học về cái đẹp và lòng ghen ghét, mà còn nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của tình yêu và lòng dũng cảm, không bao giờ từ bỏ hy vọng trong những tình huống khó khăn nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com