Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ bên dòng sông, có một người cha hiền lành và yêu thương hết mực bảy đứa con trai của mình. Tuy nhiên, trong lòng ông luôn khao khát có một mụn con gái để làm bạn, làm niềm vui cho gia đình. Khi vợ ông mang thai, ông hồi hộp không ngơi, hy vọng lần này sẽ có điều mà mình ao ước.
Cuối cùng, đứa trẻ ra đời, đó là một cô bé xinh đẹp, với đôi mắt lấp lánh như ngôi sao và làn da trắng hồng như cánh hoa. Nhưng thật không may, cô bé lại gầy gò và ốm yếu. Cha cô, với nỗi lo âu dâng trào, quyết định thực hiện phép rửa tội để cầu nguyện cho sức khỏe của con gái.
Ông bảo một trong bảy cậu con trai chạy nhanh ra suối lấy nước về cho phép rửa, nhưng không ai ngờ rằng cả bảy đứa cùng đua nhau, tranh giành chiếc bình. Họ bất cẩn, khiến chiếc bình văng ra khỏi tay và rơi xuống dòng nước trong veo. Nhìn chiếc bình trôi đi, bảy anh em đứng đó, ánh mắt hoang mang sợ hãi, không biết làm gì bây giờ. Thế là họ quyết định không dám về nhà, và người cha, đợi mãi không thấy con, đã thốt lên:
– Chắc mấy đứa lại mải chơi không chịu về!
Cha của bảy đứa trẻ, trong cơn giận dữ và lo lắng, đã lỡ mồm nguyền rủa rằng:
– Ước gì cả bảy thằng đều hóa thành quạ.
Vừa dứt lời, ông nghe thấy một tiếng vỗ cánh vang lên, rồi bảy con quạ đen như than bay vút lên trời xanh.
Người cha và người mẹ chìm trong nỗi buồn sâu thẳm, khi họ mất đi bảy đứa con trai. Thế nhưng, mỗi ngày trôi qua, cô con gái bé bỏng dần lớn lên, khỏe mạnh và xinh đẹp, mà không hề biết mình từng có anh em. Cha mẹ cô quyết tâm giấu kín chuyện này, không muốn làm tổn thương đến cô.
Thời gian trôi đi, trong một lần nghe thấy những người xung quanh nói:
– Cô ấy đẹp thật, nhưng chính cô mới là nguyên nhân khiến bảy người anh trai của cô gặp bất hạnh.
Cô bé vô cùng đau lòng và quyết tâm hỏi cha mẹ về những người anh trai của mình. Cuối cùng, cha mẹ phải thú nhận mọi chuyện. Họ nói:
– Đó là ý muốn của số phận, không phải lỗi của con.
Dù vậy, cô gái không thể ngừng lo lắng về anh em mình. Lương tâm cắn rứt, cô quyết định rời khỏi nhà, khám phá thế giới bên ngoài, với hy vọng giải cứu các anh trai đang bị nguyền rủa.
Cô chỉ mang theo một chiếc nhẫn nhỏ mà cha mẹ đã tặng, một chiếc bánh mì cùng bình nước, và chiếc ghế con để nghỉ chân. Trên hành trình, cô đi mãi cho đến khi chạm đến biên giới của thế giới. Đầu tiên, cô ghé vào mặt trời, nơi ánh sáng gai gắt chiếu xuống như muốn nuốt chửng mọi thứ. Cô vội vã rời đi, chuyển hướng sang mặt trăng, nhưng nơi này lại lạnh lẽo và vắng vẻ. Dù cảm nhận từ xa có ai đó đang sống, cô lại quyết định tìm kiếm sự ấm áp từ các vì sao.
Các vì sao là những người bạn tốt bụng, họ chào đón cô bằng ánh sáng lung linh và cho cô ngồi trên một chiếc ghế nhỏ xinh xắn. Một ngôi sao, với giọng nói ấm áp và lấp lánh, đã tặng cô một cái chân gà nhỏ:
– Nếu con không có cái chân gà này, con sẽ không bao giờ mở được cánh cổng dẫn vào núi thủy tinh, nơi mà các anh con đang bị giam giữ.
Cô bé cầm cái chân gà, giấu cẩn thận trong khăn, và tiếp tục hành trình. Cô đến núi thủy tinh, nơi có cánh cổng lớn đóng chặt. Cô lấy cái chân gà ra, nhưng khi mở bọc khăn, cô nhận ra nó đã biến mất.
Cảm giác tuyệt vọng dâng trào, nhưng cô bé không bỏ cuộc. Cô quyết tâm tự mình giải cứu anh trai. Cô đã dùng dao, cắt một ngón tay nhỏ, và mạo hiểm cho vào ổ khóa. Thật thần kỳ, cánh cổng mở ra.
Khi cô bước vào bên trong, một ông già tóc bạc, thân hình nhỏ nhắn xuất hiện. Ông hỏi:
– Con tìm gì ở đây?
Cô thưa:
– Con đang tìm bảy anh trai của mình, những con quạ.
Ông già mỉm cười:
– Các ông quạ không có nhà lúc này. Nếu con muốn chờ, thì vào đây.
Ông chuẩn bị bữa tối cho bảy con quạ, mỗi món được dọn trên một chiếc đĩa nhỏ. Cô bé, trong lúc chờ đợi, đã nếm thử từng món ăn và uống từng ngụm nước. Cuối cùng, cô nhẹ nhàng thả chiếc nhẫn vào một cốc nước.
Đột nhiên, trong không trung vang lên tiếng vỗ cánh và tiếng chim hót. Ông già nói:
– Bây giờ, các ông quạ đã trở về.
Bảy con quạ bay vào, mỗi con tìm đến chỗ của riêng mình. Chúng ngạc nhiên khi thấy thức ăn đã bị ăn bớt, và câu hỏi:
– Ai đã động vào đồ của tôi?
Khi con quạ thứ bảy cúi xuống nhìn đáy cốc, nó thấy chiếc nhẫn lăn lóc. Nhận ra chiếc nhẫn của cha mẹ, nó mừng rỡ kêu lên:
– Hình như em gái út của chúng ta đang ở đây, và điều đó có nghĩa là chúng ta đã được cứu!
Lập tức, cô bé bước ra từ chỗ ẩn nấp. Chỉ trong nháy mắt, bảy con quạ lại biến thành bảy người anh trai. Mừng rỡ, tám anh em ôm nhau trong niềm hạnh phúc tột cùng. Cuối cùng, tất cả cùng nhau trở về nhà, nơi chờ đợi sự đoàn tụ và tình yêu thương mãnh liệt.
Họ đã học được rằng gia đình là một báu vật quý giá và tình yêu thương có sức mạnh vượt qua mọi lời nguyền. Cô bé, từ đó, không chỉ là niềm vui của ba mẹ mà còn là cầu nối yêu thương giữa bảy người anh trai.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com