Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ gần rừng núi xanh tươi, có một bác thợ xay bột hiền lành và lam lũ. Bác đã sống qua bao mùa bão tuyết với cái cối xay gỗ cũ kỹ và một cây táo cổ thụ bên hiên, nhưng bây giờ, bác đã trở nên nghèo khổ đến mức chỉ còn lại chút tài sản ấy. Những ngày tháng trôi qua, bác chỉ dùng sức lực để xay bột kiếm chút tiền nuôi sống gia đình.
Một hôm, khi cơn gió se lạnh thổi qua các tán cây, bác đeo một cái túi rời khỏi nhà, tăng tường rừng để kiếm củi. Bỗng, một ông cụ với bộ râu dài, mắt sáng như sao trời đã xuất hiện trước mặt bác. Ông cụ cất tiếng nói bằng âm thanh nhẹ nhàng mà đầy bí ẩn:
– Bác sống khổ cực thế này làm gì? Tôi có thể giúp bác trở nên giàu có, nhưng bác cần hứa cho tôi cái mà đứng sau cái cối xay.
Nghe thế, bác thợ xay tự hỏi trong lòng:
– Chẳng lẽ đằng sau cái cối xay chỉ có cây táo? Việc này có mất gì đâu!
Cuối cùng, bác gật đầu đồng ý:
– Được rồi, tôi hứa.
Ngay khi bác vừa nói xong, ông cụ mỉm cười bí hiểm và đáp:
– Ba năm nữa, tôi sẽ quay lại và lấy theo cái mà bác đã hứa.
Nói xong, ông cụ biến mất như sương khói. Về nhà, bác thợ xay bột gặp vợ mình, người đang mong mỏi nhìn thấy chút cải thiện trong cuộc sống.
– Sao tự nhiên tiền lại đầy trong nhà, chẳng ai đến mà của nả lại xuất hiện nhiều như vậy? – vợ bác hết sức bất ngờ.
– Có một ông cụ trong rừng hứa sẽ giúp chúng ta giàu có, nhưng tôi đã hứa cho ông ấy cái đứng sau cái cối xay. Có lẽ chỉ là cây táo thôi mà! – bác vui vẻ đáp.
Nghe đến đó, vợ bác hoảng hốt:
– Ôi! Ông không biết mình đang chọc tức con quỷ đấy sao? Nó không muốn cây táo, mà muốn con gái chúng ta, cô bé hay làm việc quanh cái cối xay!
Con gái bác không chỉ xinh đẹp mà còn ngoan ngoãn hết lòng nghe lời cha mẹ. Bác vô tình đã đẩy gia đình vào tình thế nguy hiểm.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, và ba năm hạnh phúc đã qua đi trong sự lo lắng ngấm ngầm của bác thợ xay. Ngày mà con quỷ đến đòi con gái đã tới gần, cô gái tắm gội xinh đẹp, đứng vào giữa vùng nguyệt quế vẽ bằng phấn trắng. Nhưng con quỷ đã không thể lại gần cô vì vẻ đẹp của cô đã khiến nó tức giận.
– Hãy đổ hết nước đi, để nó không tắm được! – nó ra lệnh cho bác thợ xay bột.
Kinh hoàng, bác không còn cách nào khác, đành phải làm theo. Ngày hôm sau, con quỷ lại tới. Nhìn thấy cô gái, nó không thể lại gần được vì nước mắt của cô đã chảy nhiều đến nỗi cô khóc cạn. Quá tức giận, nó chỉ tay về phía cô:
– Chặt hai tay nó đi, nếu không ta không thể bắt được nó!
Trước sự đe dọa, bác lúng túng đáp:
– Làm sao tôi có thể chặt tay con gái tôi?
Con quỷ quát tháo:
– Nếu không làm theo, ta sẽ bắt chính ngươi!
Hết sức hoảng loạn, bác đành phải hứa với con quỷ và nói với con gái:
– Con yêu, nếu cha không chặt tay con, quỷ sẽ bắt cha. Cha đã đồng ý làm điều khủng khiếp này, mong con hãy tha thứ.
Cô gái, với trái tim yêu thương và vị tha, đáp:
– Cha yêu, con là con của cha, cha cứ làm đi. Con có thể chịu đựng, miễn sao cha bình an.
Cô đưa tay ra, và khi con quỷ đến, nó lại không thể lại gần. Cũng bởi vì cô gái đã khóc rất nhiều, nên lạnh lẽo và đau đớn, nhưng lòng mạnh mẽ của cô đã giúp gia đình thoát khỏi tay con quỷ.
Cuối cùng, bác thợ xay bột thổ lộ với con rằng bác trở nên giàu có nhờ sức mạnh và lòng can đảm của cô. Tuy nhiên, cô gái nói:
– Cha ơi, con không thể ở lại đây. Con phải đi, vì ở đâu đó sẽ có những người tốt bụng giúp con.
Cô bắt đầu cuộc hành trình, trái tim cô tràn đầy hy vọng, nhưng cũng đầy nỗi cô đơn.
Cô đi mãi cho đến khi tối trời, và dưới ánh trăng mờ ảo, cô nhìn thấy vườn của một lâu đài, rực rỡ với những trái cây thi vị. Tuy nhiên, dãy hào khẽ chảy quanh vườn như một bức tường bảo vệ, cô không thể đến gần.
Đang lúc đói khát, cô quỳ xuống cầu nguyện với Chúa. Bỗng, một thiên thần hiện ra, mở ra cổng nước, và cô bước qua hào vào vườn. Cô hái một trái lê, nhấm nháp từng miếng, vị ngọt lan tỏa trong miệng khiến cô quên đi nỗi đói.
Người coi vườn phát hiện ra và sợ hãi trông thấy bóng người phù phép như ma quái.
Khi nhà vua hay tin thiếu lê trong vườn, ông quyết định cùng một linh mục vào canh giữ. Và khi màn đêm buông xuống, họ đã phát hiện ra cô gái bên gốc cây lê với thiên thần.
Khi linh mục hỏi cô, cô đã thành thực kể về số phận của mình:
– Tôi không phải là ma, chỉ là một cô gái khốn khổ, nhưng Chúa không ruồng bỏ tôi.
Nhà vua, cảm cảm mến trước câu chuyện, đã mang cô trở về cung điện, nơi đó ông chăm sóc và yêu thương nàng. Ông đã cho cô một đôi tay mới, bằng bạc lấp lánh. Hạnh phúc chớm nở trong trái tim họ khi đám cưới được tổ chức, cha mẹ cô cũng đến tham gia.
Nhưng hạnh phúc không kéo dài lâu, vì có giặc kéo đến, nhà vua ra chiến trường. Ông dặn dò hoàng hậu chăm sóc cho con trai và viết thư cho ông.
Trong một biến cố không ngờ, một con quỷ đã tráo đổi phong thư với ước muốn hãm hại hoàng hậu và con trai. Một sự hoảng loạn diễn ra khiến hoàng hậu nghi ngờ, tuy nhiên, nhờ vào lòng thương con, bà đã quyết định không làm theo lời quỷ.
Bà lén lút mang con đi tránh xa cuộc sống đã quen và tìm một nơi an yên. Với sự giúp đỡ của thiên thần, bà đã tìm thấy một ngôi nhà nơi ai cũng chào đón. Bà sống trong sự chăm sóc tận tình của thiên thần, và trong suốt bảy năm, bà cùng con trai Buồn Phiền đã dần quên đi nỗi đau.
Khi nhà vua trở về, nghe tin về hoàng hậu khiến trái tim ông thắt lại khi nhìn thấy điều xót xa. Bà mẹ đã hi sinh rất nhiều vì hạnh phúc của con và cháu.
Cuối cùng, họ đoàn tụ, và nhà vua hiểu được giá trị của tình yêu, sự hy sinh trong cuộc sống. Họ sống hạnh phúc bên nhau cho đến cuối đời, vững vàng bên nhau vượt qua mọi thử thách.
Và từ đó, ở trong câu chuyện cổ tích ấy, kỳ tích được thêu dệt từ lòng yêu thương và sự kiên nhẫn cũng như bài học sâu sắc về sự hy sinh và phục sinh trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com