Ngày xửa ngày xưa, ở một góc nhỏ xinh đẹp của vùng quê, có một ông lão hiền từ với ba người con trai. Ông đã tận tụy nuôi dưỡng và dạy bảo họ suốt bao năm khổ cực. Một hôm, khi nhìn thấy những sợi tóc bạc lấp ló trên mái đầu, ông quyết định gọi cả ba con lại gần. Ông chia sẻ với họ bằng giọng nói ấm áp:
– Cha đã lớn tuổi và không còn sống lâu nữa. Cha muốn chuẩn bị cho tương lai của các con. Mặc dù của cải vật chất cha không để lại cho các con nhiều, nhưng cha có những món quà nhỏ, nếu biết cách sử dụng, chúng sẽ giúp các con phát triển. Hãy đi đến những vùng đất nào chưa từng biết đến những món này, nơi mà các con có thể tìm kiếm cơ hội.
Nói xong, ông lần lượt trao cho từng người con. Người con trưởng nhận được một con gà trống đẹp đẽ, lông óng ánh sắc đỏ. Người thứ hai nhận một chiếc hái sắc bén, còn đứa con út được trao một chú mèo mảnh dẻ, lông mượt mà.
Sau khi cha qua đời, người con cả quyết định khởi hành trước, mang theo gà trống. Tuy nhiên, anh chẳng may gặp phải một tình huống trớ trêu. Dù có đi tới đâu, anh cũng chỉ thấy những con gà trống khác, từ những thị trấn đông đúc cho đến những ngôi làng bình dị. Ngay cả khi dạo qua dãy núi, tiếng gáy của gà trống không thể làm anh nổi bật giữa những tiếng gáy khác bủa vây.
Sau nhiều ngày lang thang, anh đặt chân đến một hòn đảo nhỏ bé, nơi mà người dân ở đây chưa bao giờ nghe thấy tiếng gà trống. Họ sống trong sự đơn giản và chẳng biết đến khái niệm thời gian chính xác. Người dân chỉ biết phân biệt giữa sáng và chiều, còn đêm tối, nếu không có ánh sáng, họ chẳng thể nào biết trời đã sáng.
Nhưng khi người con trưởng nói:
– Nhìn xem chú gà này có oai vệ không? Nó là một bậc vua trong thế giới gà, đầu đội vương miện đỏ chói, chân mang bàn thúc ngựa như một chiến binh. Nó sẽ gáy ba lần để báo hiệu cho mọi người biết trời sẽ sáng. Nếu nó gáy giữa ban ngày, hãy chuẩn bị cho một sự thay đổi lớn trong thời tiết.
Dân làng thích thú, họ bày tỏ sự ngưỡng mộ với gà trống của anh. Đêm đó, họ dồn dập ngồi quanh, chờ đợi tiếng gáy. Khi tiếng gáy vang lên ba lần, ánh sáng đầu tiên của mặt trời rọi xuống đảo, họ đổ xô tìm đến anh để mua gà. Anh vui vẻ đáp:
– Chỉ cần chút vàng bằng cân nặng của một con lừa.
Người dân không ngần ngại, họ đưa cho anh số vàng mà anh yêu cầu với sự vui mừng lộ rõ. Trở về với những món vàng lấp lánh, người em thứ hai quá đỗi đam mê, quyết định ra đi để thử sức với cái hái.
Nhưng không may, từng bước chân của anh cũng gặp phải sự thất vọng. Dù đi đến đâu, anh cũng chỉ thấy những người nông dân chăm chỉ với những chiếc hái sắc bén, mọi thứ dường như đã hết hy vọng. Thế nhưng, một chiếc thuyền đã mang anh đến một hòn đảo hoang sơ, nơi mà thổ dân chẳng biết cái hái là gì.
Khi thấy dân làng sử dụng súng thần công để bắn hạt lúa, anh liền nhạy bén đưa ra chiếc hái, gặt lúa nhanh chóng và hiệu quả. Người dân xung quanh tròn mắt ngạc nhiên, họ chưa bao giờ thấy một cách gặt lúa dễ dàng đến vậy. Họ vây quanh anh, xin được mua chiếc hái kỳ diệu này. Và đương nhiên, hoàng đế cũng đã háo hức muốn sở hữu cái hái độc đáo. Người em thứ hai trở về với một con ngựa chất đầy vàng trên lưng.
Người em út, không kém phần kiên cường, quyết định đem mèo đi tìm vận may cho mình. Nhưng anh cũng không gặp may khi ở đất liền, nơi đâu cũng có mèo, thậm chí người ta còn phải đành lòng giết bỏ những mèo con để giảm bớt số lượng.
Một lần nữa, một chiếc thuyền đã đưa anh tới một hòn đảo hoang vắng. Anh thật sự may mắn khi nơi này chưa từng có mèo. Chuột ở đây hoành hành khắp nơi, thậm chí trong cung điện của nhà vua, lén lút qua lại trong nỗi lo âu của con người. Người dân nơi đây hết sức phàn nàn vì sự xáo trộn của lũ chuột.
Đó chính là cơ hội cho chú mèo của anh. Ngay lập tức, anh thả mèo ra, và chỉ trong chớp mắt, muôn vàn chú chuột đã bị bắt gọn. Người dân và thậm chí cả nhà vua đều bị hấp dẫn, sẵn sàng đem vàng ra mua chú mèo thần kỳ này. Người em út hân hoan trở về với một bầy lừa chất đầy vàng.
Bên trong cung điện, chữ mèo đã trở thành một nét chấm phá thú vị. Mệt mỏi từ những cuộc săn chuột, mèo thản nhiên vươn vai, tiếng kêu “meo, meo” vang vọng, khiến vua và các thị thần chẳng thể nào yên ổn. Họ đã quyết định phải đuổi mèo ra khỏi cung.
Khi quân lính kéo đến, định dùng vũ lực để xua đuổi mèo, những câu chuyện duyên dáng của chú mèo đã trở thành tâm điểm chú ý. Dân chúng đã có lựa chọn của mình: chịu đựng cảnh chuột hoành hành hay để lại những người bạn thân thương.
Cuối cùng, cái bảo nhà vua thất bại khi cố gắng đuổi mèo, nhưng bài học mà ba người con nhận được là không hề nhỏ. Họ hiểu rằng sự thông minh, tài trí trong những điều bình dị mới là kho báu quý giá nhất. Và chính từ đó, dù họ mang về bao nhiêu của cải, điều quan trọng nhất vẫn là lòng kiên nhẫn và khả năng nhìn nhận giá trị của những món quà mà cuộc sống dành tặng.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com