Một người đàn bà góa chồng sống trong một căn nhà nhỏ bên rìa làng, có hai cô con gái mà bà yêu thương. Trong hai cô, một cô xinh đẹp, vui vẻ và chăm chỉ, còn một cô lại xấu xí, lười biếng và thường gây khó khăn cho mọi người xung quanh. Dù vậy, bà mẹ luôn ưu ái cô con gái không hề xinh đẹp, vì bà thường nói rằng đó là đứa con mà bà đã sinh ra, còn cô con gái xinh đẹp là con của một người chồng đã mất.
Ngày qua ngày, cô bé xinh đẹp phải làm tất cả công việc trong nhà, từ quét dọn, nấu ăn cho đến chăm sóc vườn tược. Cuộc sống của cô trôi qua như một cơn ác mộng. Da dẻ cô dần xỉn màu, tay chân lấm bụi bặm, trông giống như một nàng Lọ Lem giữa muôn vàn khó khăn. Một buổi chiều nắng cháy bỏng, khi cô đang ngồi bên giếng kéo sợi, tay cô vô tình chảy máu. Mặc dù đau đớn, nhưng cô vẫn cố gắng hoàn thành công việc.
Khi những giọt máu rơi xuống ống sợi, cô cúi xuống rửa sạch nhưng thật không may, ống sợi tuột khỏi tay và rơi tõm xuống giếng. Đầu óc cô bối rối, cô chạy về kể lại cho mẹ kế, nhưng lại nhận được sự mắng mỏ tàn nhẫn.
– Con thật là vô dụng! Mày đánh rơi cái ống sợi thì mày phải xuống sâu mà mò nó lên! – Bà dì ghẻ quát tháo.
Không còn cách nào khác, cô bé buộc phải nhảy vào lòng giếng sâu thăm thẳm. Giây phút tiếp theo, cô ngất đi và khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đang nằm trên một cánh đồng cỏ tuyệt đẹp, nơi mà nắng vàng rực rỡ trải rộng khắp nơi với những bông hoa đua sắc.
Bước chân nhẹ nhàng trên đồng cỏ, cô tiến về một lò nướng bánh. Những chiếc bánh bên trong reo hò:
– Cô ơi, hãy kéo chúng tôi ra! Chúng tôi đã chín và sẽ cháy mất nếu không được cứu!
Cô bé không thể ngồi yên, ngay lập tức vội vã đến bên lò, lấy xẻng dỡ từng cái bánh ra ngoài. Sau khi làm xong, cô tiếp tục đi dạo trên cánh đồng thì chợt nhìn thấy một cây táo trĩu quả.
– Rung tôi đi, rung tôi đi! Những trái táo đã chín rồi! – Cây táo gọi.
Cô không ngần ngại, liền lắc cây cho những quả táo rơi xuống và nhặt chúng thành một đống hình tròn. Cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn vì đã làm những điều tốt đẹp.
Cuối cùng, cô đến một căn nhà nhỏ, nơi một bà cụ có hàm răng to kệch hiện ra. Cô sợ hãi định quay bước chạy đi nhưng bà cất tiếng gọi đầy ấm áp:
– Đừng sợ, cô bé! Tới đây với bà. Nếu cháu chịu khó làm việc nhà gọn gàng, bà sẽ đáp ứng mọi nguyện vọng của cháu. Hãy chú ý đến việc dọn dẹp giường ngủ của bà cẩn thận, để lông bay ra, như thế mùa đông sẽ đến với mọi người.
Cảm thấy sự thân thiện của bà, cô đồng ý ở lại giúp bà. Ngày qua ngày, cô chuyên tâm vào việc dọn dẹp, chăm sóc cho bà. Bà Chúa Tuyết đã đem đến cho cô những bữa ăn ngon lành, những giây phút bình yên mà cô chưa bao giờ có được. Nhưng sau một thời gian, lòng cô lại trào dâng nỗi nhớ nhà, nhớ gia đình và những kỷ niệm xưa.
Một ngày nọ, cô thỏ thẻ với bà:
– Bà ơi, con đã rất vui khi được ở đây, nhưng lòng con vẫn nhớ nhà. Dù ở đây có hạnh phúc hơn, con vẫn muốn trở về với người thân của mình.
Bà Chúa Tuyết thấu hiểu, mỉm cười gật đầu:
– Nếu cháu muốn trở về nhà, bà sẵn lòng đưa cháu về. Vì cháu đã làm rất tốt và đầy lòng hiếu thảo.
Bà nắm tay cô và dẫn tới một cánh cổng lớn. Khi cánh cổng mở ra, một trận mưa vàng lấp lánh đổ xuống người cô. Bà bảo:
– Những gì cháu nhận được là thành quả cho sự chăm chỉ của cháu.
Khi cô trở lại trần gian, bất ngờ, cô đứng trước sân nhà dì ghẻ và ngay lập tức, tiếng gà trống trên thành giếng kêu lên:
– Ki rơ ri ki! Gái vàng, gái bạc nhà ta đã trở về!
Dì ghẻ và cô em gái xinh đẹp lập tức chào đón cô với sự nhiệt tình và niềm vui bất ngờ. Khi nghe cô kể lại những gì diễn ra, dì ghẻ nổi lòng tham, muốn cho cô con gái lười biếng của mình cố gắng làm giống như chị. Cô gái lười ngay lập tức ra giếng guồng sợi, bắn máu vào ống sợi và dứt khoát nhảy xuống.
Không khác gì chị, cô ta nhanh chóng tìm đến lò bánh nhưng lười biếng từ chối cứu bánh. Cây táo cũng gọi với giọng tha thiết nhưng cô ta không thèm để ý, tiếp tục tiến đến nhà Bà Chúa Tuyết. Ngày đầu, cô ta tỏ ra chăm chỉ, nhưng chỉ một ngày sau, sự lười biếng lại quay về, khiến Bà Chúa Tuyết thất vọng.
Cuối cùng, Bà Chúa Tuyết khẽ dẫn cô ta đến cổng, nơi một nồi nhựa thông đổ xuống, chứ chẳng có mưa vàng nào cả. Bà dứt khoát nói:
– Đây là phần thưởng cho công sức lười biếng của con.
Cô ta trở về nhà, người dính đầy nhựa thông, trong khi tiếng gà lại vang lên:
– Ki kơ ri ki! Gái dơ, gái bẩn nhà ta trở về!
Cuộc sống của cô ả lười biếng từ đó bị gắn liền với nhựa thông, không thể tránh khỏi. Câu chuyện này dạy chúng ta rằng, chỉ có sự chăm chỉ, kiên nhẫn và lòng tốt mới thực sự đem lại những quả ngọt cho cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com