Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi và những ngọn đồi lấp lánh ánh mặt trời, có một cô gái tên là Mai. Mai rất lười biếng, cô không bao giờ muốn động tay vào công việc kéo sợi mặc dù đó là một nghề truyền thống trong gia đình. Bà mẹ, một người phụ nữ nhân hậu và cần cù, đã nhiều lần nhẹ nhàng khuyên nhủ con gái:
– Con ơi, việc kéo sợi rất quan trọng. Nếu con không chịu làm, chúng ta sẽ không có gì để sống.
Nhưng Mai chỉ lắc đầu và đáp:
– Mẹ ơi, con muốn đi chơi hơn là cứ ngồi một chỗ kéo sợi.
Một buổi chiều nọ, vì quá giận con gái, bà mẹ đã không kiềm chế được và vung tay đánh vào cô, khiến Mai ngã khuỵu xuống và oà lên khóc, tiếng khóc vang vọng khắp cả con đường.
Lúc ấy, hoàng hậu đang đi qua và nghe thấy tiếng khóc thảm thiết ấy, bà dừng lại và xuống xe. Với vẻ quan tâm, bà bước vào ngôi nhà nhỏ, nơi ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng dịu dàng và mùi thảo mộc thoang thoảng bay ra từ cửa sổ.
– Tại sao cô lại đánh con gái mình, để ai cũng nghe thấy tiếng khóc như vậy? – Hoàng hậu hỏi, ánh mắt bà đầy lo lắng.
Bà mẹ, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, ngập ngừng trả lời:
– Tôi không thể làm cho nó ngừng lại việc ngồi kéo sợi. Nó luôn mơ mộng và chẳng màng đến công việc. Chúng tôi nghèo nên không có đủ tiền để mua sợi cho nó kéo.
Hoàng hậu cười nhẹ nhưng đầy dịu dàng:
– Ta rất thích âm thanh của bánh xe quay và sợi sợi được kéo ra. Hãy để cô gái đi theo ta về cung điện. Ta sẽ cho cô ấy đủ sợi, cô ấy có thể kéo bất kỳ bao nhiêu tùy thích.
Bà mẹ cảm thấy vui mừng khôn xiết và đồng ý ngay lập tức. Khi đến hoàng cung, nơi xa hoa với những cây cột lớn bằng vàng, hoàng hậu dẫn Mai đến ba kho chứa đầy những cuộn sợi màu sắc lấp lánh.
– Hãy kéo đống sợi này, – bà nói với một nụ cười linh lợi. – Nếu con hoàn thành, ta sẽ gả con cho hoàng tử của ta, và ta không quan tâm đến xuất thân của con. Chỉ cần con chứng tỏ được sự cần mẫn, kiên nhẫn.
Mai nghe điều đó mà lòng lo lắng, cô tự nhủ rằng mình không hề biết gì về nghề kéo sợi. Cô sẽ phải ngồi hàng trăm năm mới có thể hoàn thành công việc khổng lồ này. Trong nỗi sợ hãi và buồn bã, cô ngồi khóc không dứt. Ba ngày trôi qua mà cô vẫn ngồi đó, trong căn phòng lạnh lẽo, không dám cử động.
Đến ngày thứ ba, hoàng hậu ghé thăm và ngạc nhiên khi thấy đống sợi vẫn nguyên không hề nhúc nhích. Cô gái với đôi mắt đẫm lệ khóc lóc và xin lỗi:
– Thưa bà, con nhớ mẹ và nhớ nhà quá nên không làm được gì cả.
Hoàng hậu se lòng thương, bà an ủi:
– Ngày mai con hãy bắt đầu làm việc cho ta nhé!
Khi hoàng hậu rời đi, Mai cảm thấy hoang mang, lạc lối. Cô thở dài và đi qua lại bên cửa sổ, nơi ánh sáng xuyên qua những tán cây, bỗng nàng nhìn thấy ba người phụ nữ kỳ lạ đứng dưới khuôn viên. Một người có bàn chân to như thuyền, người thứ hai với cái môi dưới dài như trái đào, và người thứ ba với ngón tay cái thật lớn. Họ nhìn lên, ánh mắt ánh lên sự quan tâm.
Cả ba đồng lòng ngỏ ý:
– Nếu cô mời chúng tôi dự tiệc cưới và không ngại mất mặt khi giới thiệu chúng tôi là họ hàng của cô, chúng tôi sẽ giúp cô kéo hết số sợi này chỉ trong thời gian ngắn.
Mai, với hy vọng le lói, nguệch ngoạc:
– Thật tuyệt vời, xin mời vào, xin vui lòng giúp tôi!
Ba người phụ nữ bước vào và bắt tay ngay vào công việc. Một người nhanh trí kéo sợi, người khác se chúng thành cuộn, còn người thứ ba thì sử dụng đôi tay khéo léo để cuộn sợi lại trên bàn việc, tạo nên những mớ sợi mịn màng và đẹp đẽ.
Mỗi lần hoàng hậu ghé thăm, Mai lại nhanh chóng giấu ba người họ, và mỗi lần như vậy, nàng càng được khen ngợi nhiều hơn về sự chăm chỉ của mình. Thời gian qua đi, những kho sợi lần lượt được hoàn thành nhanh chóng.
Cuối cùng, khi mọi việc đã xong xuôi, ba vị khách thiện chí nói:
– Đừng quên lời hứa của cô nhé! Đó chính là hạnh phúc tương lai của cô.
Khi hoàng hậu nhìn thấy những kho sợi đầy ắp, bà lập tức chuẩn bị cho ngày cưới. Hoàng tử, với niềm vui sướng, cảm thấy hạnh phúc khi sắp có một người vợ khéo tay và chăm chỉ.
Dù hạnh phúc, Mai không thể quên ơn ba người phụ nữ kỳ diệu. Cô nói với hoàng hậu:
– Xin mẹ cho con mời ba người bà con đã giúp con thực hiện mọi việc này đến dự tiệc cưới.
Hoàng hậu và hoàng tử bật cười:
– Tại sao lại không? Điều đó thật tuyệt vời!
Khi tiệc cưới đã sẵn sàng, ba người phụ nữ, trang điểm lộng lẫy, bước vào hội trường. Mai, với nụ cười tươi tắn, chào đón:
– Hoan nghênh quý vị bà con thân thuộc của tôi!
Hoàng tử, hơi ngạc nhiên, thắc mắc:
– Tại sao em lại có những người bà con đặc biệt như vậy?
Người đầu tiên trả lời với tiếng cười hiền hậu:
– Bởi vì tôi dùng chân để giữ sợi.
Hoàng tử ngạc nhiên chìm trong suy tư, rồi tới người thứ hai:
– Còn chị thì sao, tại sao môi chị lại dài vậy?
Người phụ nữ đáp:
– Đó là do tôi phải nhấm sợi cho thật mịn.
Cuối cùng, chàng hỏi người thứ ba:
– Chị có bàn tay thật khéo, tại sao lại to như vậy?
Người ấy trả lời:
– Tôi quấn sợi để cho chúng được chắc chắn.
Nghe những câu trả lời ấy, hoàng tử không khỏi rùng mình và quyết định:
– Vậy thì từ nay, vợ xinh đẹp của ta sẽ không bao giờ phải làm công việc kéo sợi nữa!
Từ đó, cô gái Mai sống hạnh phúc trong hoàng cung, không còn phải lo lắng về những mớ sợi nữa, mà mỗi ngày đều tràn ngập tiếng cười và niềm vui bên người mình yêu. Câu chuyện này không chỉ khắc sâu bài học về sự cần cù, mà còn nói lên giá trị của tình yêu thương và lòng biết ơn trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com