Ngày xửa ngày xưa, có một ông lão già nua sống trong một ngôi nhà nhỏ nằm bên cạnh một dòng suối êm đềm. Ông có một đôi mắt mờ, không còn nhìn rõ mọi vật xung quanh, và đôi tai thì gần như điếc hẳn đi. Năm tháng đã để lại dấu vết trên gương mặt ông, những nếp nhăn sâu hun hút như các con suối nhỏ chằng chịt trên mặt đất. Ông thường ngồi bên bàn ăn, tay run rẩy cầm chiếc thìa đã cũ, và từng thìa súp nóng bỏng thường bay ra khỏi bát, khiến cho vải trải bàn trở thành những vệt loang lổ. Chiếc bàn trong bếp, nơi mà gia đình ông con trai hay quây quần, giờ đây trở thành nơi ông lão thường ngồi một mình, chỉ có lò sưởi nhỏ là bạn hữu bên cạnh.
Vợ chồng người con trai thấy hành động của ông rất khó coi và không nhẫn lại được với tình trạng của ông. Họ quyết định đẩy ông ra góc nhà, cách xa tầm nhìn của họ và cái lò sưởi chỉ trở thành một chút hơi ấm lẻ loi trong những khoảnh khắc u ám của ông. Dù rằng có một chiếc bát sành để cho ông ăn, nhưng từng bữa ăn của ông dường như bị cắt xén, chẳng bao giờ đủ cho cái dạ dày già cỗi của ông. Những buổi tối, khi ánh đèn trong nhà tối dần, ông ngồi lặng lẽ bên bàn, đôi mắt đẫm nước, nhìn vào bát súp mà tâm hồn ông đang tràn đầy buồn tủi.
Một ngày nọ, khi ông đang cố gắng giữ cái bát trên tay, vì đôi tay run rẩy không còn sức mạnh, cái bát đã rơi xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Người con dâu, với vẻ mặt khó chịu, quát mắng ông:
“Ông phải cẩn thận hơn chứ! Ông làm hỏng hết mọi thứ!”
Ông cụ chỉ biết cúi gằm mặt, một làn thở dài thoát ra từ bờ môi khô héo của ông. Vợ chồng người con trai vì thế mà đã mua cho ông một cái bát khác bằng gỗ, vô cùng tầm thường với giá chỉ vài xu. Nhưng cái bát đó không thể nào thay thế cho giá trị mà sự tôn trọng và yêu thương đem lại.
Vào một buổi tối, trong khi hai vợ chồng đang dùng bữa, đứa con trai nhỏ của họ, một cậu bé chỉ mới bốn tuổi, đã lén lút nhặt những mảnh vỡ từ nền nhà, trái tim bé nhỏ của cậu cháu chất chứa một ý tưởng ngây thơ và đầy lòng thông cảm. Khi cha cậu hỏi:
“Con đang làm gì vậy?”
Cậu bé ngập ngừng đáp:
“Con đang làm một cái máng đựng thức ăn, khi con lớn lên, con sẽ cho ông ăn từ cái này.”
Câu trả lời giản dị nhưng đầy ý nghĩa ấy khiến cho hai vợ chồng nhìn nhau với ánh mắt không thể tin vào những gì mà cậu đã nói. Giọt nước mắt đã trực trào trên đôi má của họ, như một mảnh vụn lương tâm bị bóp nghẹt lâu nay. Họ ngay lập tức đưa ông cụ trở lại bàn ăn, chỗ mà ông đã bị đuổi ra trước đó. Từ khoảnh khắc đó trở đi, họ để ông được ngồi chung bàn trong từng bữa ăn, và không còn ai nhắc lại việc những giọt súp có thể rơi xuống đường trải bàn.
Câu chuyện giản dị ấy đã trở thành bài học sâu sắc cho cả gia đình: Tình yêu thương và sự tôn trọng không chỉ là những giá trị phải được khắc ghi, mà còn cần được thực thi trong từng hành động nhỏ nhặt nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com