Trong một triều đình lấp lánh ánh vàng rực rỡ, Chúa Trịnh ngự trị trên ngai vàng với vẻ uy nghiêm và quyền lực. Trên tay người, viên ngọc quí phát ra những tia sáng lung linh, được nâng niu và gìn giữ cẩn thận như biểu tượng của sức mạnh và đẳng cấp. Một buổi dạ tiệc long trọng được tổ chức, nơi mà những trang phục xa hoa và ánh đèn lấp lánh hòa quyện cùng không khí náo nhiệt. Giữa muôn vàn quan lại, Chúa Trịnh không ngần ngại mang viên ngọc ra để khoe khoang.
Các quan hầu cận, những kẻ nịnh bợ, với ánh mắt háo hức, lao vào cuộc thi tán tụng. Một quan văn nở nụ cười tươi rói, ca ngợi chúa: “Bẩm chúa, ngọc của ngài quả thực quý hơn ngọc của rắn, khi đeo bên mình, có thể nghe thấy tiếng chim hót, tiếng sâu, thậm chí cả tiếng trí khôn.” Nhiều kẻ khác cũng không kém phần nhiệt tình: “Ngọc của chúa tuyệt vời hơn cả ngọc rết. Giữ ngọc này trong người, chẳng lo dao chém, tên bắn, xông pha trận mạc như đi vào chốn vô ưu!” Một quan khác lại nói: “Viên ngọc quý giá này còn hơn cả ngọc ba tiêu, thứ chỉ tồn tại trong yên lặng của cây chuối, lấy được thì mong sẽ được hóa thành tiên.”
Trong khi cả gian phòng tràn ngập những lời tán dương, Quỳnh – một vị quan trung niên với nét mặt điềm tĩnh và trí tuệ, vẫn đứng yên lặng, không xao động bởi những lời khen tặng. Chúa Trịnh ánh mắt sắc sảo, hướng về Quỳnh và hỏi:
– Tại sao ngươi không tham gia vào cuộc tán tụng này? Hãy nói lên quan điểm của mình!
Quỳnh chắp tay, cúi đầu và thưa:
– Bẩm chúa, trong muôn vàn vật báu của trời đất, không gì quý hơn con người. Ngọc rắn, ngọc rết tuy quý giá, song nào dám đứng ngang hàng với ngọc của con người? Ngọc ấy chỉ có thể tìm thấy trong trí óc của mỗi cá nhân. Thế nhưng, chỉ có kẻ ngu mới tích trữ ngọc bên trong, còn những kẻ khôn ngoan thì chia sẻ hào quang của mình ra bên ngoài.
Chúa Trịnh nghe vậy, ngẫm nghĩ và tiếp tục truy vấn:
– Tại sao kẻ ngu ngốc mới có ngọc ẩn giấu trong trí não?
Quỳnh khẽ mỉm cười, đáp:
– Đó là bởi vì người khôn ngoan luôn phát tiết khả năng của mình ra ngoài. Còn kẻ ngu ngốc, vì không thể làm điều đó, nên những ý nghĩ, kiến thức quý giá lâu dần tích tụ lại thành ngọc, nhưng lại không bao giờ được chia sẻ.
Chúa Trịnh gật đầu, tâm hồn bừng sáng với nhận thức mới mẻ. Ngài tiếp lời:
– Thật đáng quý! Vậy ngươi hãy giúp ta tìm cho ra một viên ngọc của con người đi! Quỳnh từ tốn đáp:
– Mặc dù là người trần mắt thịt, nhưng hạ thần vẫn nhìn thấy hào quang của sự khôn ngoan tỏa sáng xung quanh ngài.
Các quan trong triều đều hăng hái gật đầu, họ đồng thanh nói:
– Muôn tâu, hào quang ấy tỏa rạng khắp nơi quanh chúa thượng! Chúng thần cũng nhìn thấy rất rõ ràng!
Nghe những lời nịnh bợ ấy, Chúa Trịnh cảm thấy hài lòng, gương mặt ngài rạng rỡ như ánh mặt trời. Nhưng Quỳnh, với nét mặt nghiêm túc, nói tiếp:
– Tâu chúa thượng, đó chính là hào quang của viên ngọc. Nếu ngài muốn thấy được viên ngọc ấy, xin hãy cho các ngự y mổ ra và kiểm chứng sự thật trong chính tâm trí ngài.
Chúa Trịnh đột nhiên hiểu ra mình bị Quỳnh trêu đùa, trong lòng tức giận nhưng không thể bộc phát. Ngài im lặng, trong khi các quan hầu vẫn không hay biết lý do cho sự chuyển biến của chúa từ vui vẻ sang u ám.
Câu chuyện này không chỉ đơn thuần là một truyền thuyết nơi triều đình mà còn mang trong mình một bài học quý giá về sự khôn ngoan và trí tuệ. Những giá trị tinh thần, tinh hoa trí tuệ của con người luôn là báu vật quý giá hơn mọi thứ vật chất khác. Đồng thời, nó còn cảnh tỉnh chúng ta về những lời nịnh bợ, thường chỉ mang lại sự hạnh phúc giả tạo và sự mù quáng.
Trang trọng và sâu lắng, câu chuyện kết thúc, để lại sự ngẫm nghĩ trong lòng mỗi người dự tiệc.
Nguồn: Tổng hợp.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.