Ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có một vị vua dũng mãnh và đầy sức hút. Ông thường tổ chức những cuộc săn để khám phá những khu rừng hùng vĩ bao la, nơi mà thiên nhiên hoang dã và kỳ bí chờ đợi. Một hôm, khi vua đang say sưa đuổi theo một con thú quý hiếm, ông bất chợt lạc vào một khu rừng sâu thẳm, nơi mà ánh sáng mặt trời khó có thể len lỏi qua những tán cây um tùm.
Khi bóng đêm bắt đầu buông xuống, vua cảm thấy sự hoang mang bao trùm, không biết phải tìm lối thoát như thế nào. Đột nhiên, từ trên một con đường mòn nhỏ, một bà lão mặc bộ quần áo tả tơi, với mái tóc bạc phơ và gương mặt nhăn nheo, bước ra. Trong ánh trăng vàng nhạt, hình dáng của bà vừa mờ ảo vừa bí ẩn.
Vua nhìn bà với ánh mắt hy vọng và nói:
– Thưa cụ, xin hãy chỉ cho tôi lối ra khỏi khu rừng này. Tôi thực sự rất sợ hãi.
Bà lão mỉm cười, nhưng nụ cười của bà làm cho vua cảm thấy lạnh sống lưng. Bà nói:
– Tâu bệ hạ, ta có thể giúp, nhưng với một điều kiện. Ta có một cô con gái vô cùng xinh đẹp, nàng ta xứng đáng trở thành hoàng hậu. Nếu bệ hạ đồng ý cưới nàng, ta sẽ dẫn đường cho bệ hạ thoát khỏi nơi này.
Vua do dự một chút nhưng trong lúc hoảng sợ, ông đã đồng ý. Bà lão dẫn vua đến một ngôi nhà nhỏ, nơi con gái bà đang đứng bên bếp lửa, ánh sáng từ cái lò rực cháy chiếu sáng gương mặt đáng yêu của nàng. Tuy nhiên, nét mặt của vua không khỏi hiện lên vẻ chần chừ, lòng ông cảm thấy rạo rực trước vẻ đẹp nhưng cũng nhiều nghi ngờ.
Sau khi cưới cô gái và trở về cung điện, vua gặp nhiều lo âu trong lòng. Hoàng hậu mới sinh cho vua bảy đứa con, và vua yêu thương chúng vô cùng. Để bảo vệ các con trước sự đố kỵ có thể đến từ người dì ghẻ, vua quyết định đưa chúng đến một lâu đài ẩn mình giữa rừng sâu, nơi mà chỉ có những con chim trời biết lối vào.
Một ngày nọ, khi vua đi thăm các con, dì ghẻ đã theo dõi ông và phát hiện ra nơi ẩn náu của những đứa trẻ. Bà ta lén lút điều tra và đã tìm ra bí mật của cuộn chỉ thần kỳ mà vua sử dụng để tìm đường. Không lâu sau, dì ghẻ đã ra tay. Bà ta may những chiếc áo lót bằng lụa trắng có khắc bùa phép và tìm cách tiếp cận các con vua.
Khi vua đi vắng, dì ghẻ đã thuận lợi tung những chiếc áo lên các con, khiến chúng biến thành những con thiên nga trắng muốt, bay lượn giữa bầu trời đêm. Chỉ còn lại cô con gái duy nhất, nàng nhìn thấy cảnh tượng thương tâm mà lòng đau khổ vô cùng.
Khi vua trở về, nhìn thấy sự vắng mặt của bảy đứa trẻ, nàng rơi nước mắt nói:
– Cha yêu dấu, các anh của con đã bay đi mất, bỏ lại chỉ có mình con.
Nàng kể cho vua nghe chuyện gì đã xảy ra và cho vua xem những chiếc lông trắng mà nàng đã nhặt được. Vua chợt nhận ra âm mưu độc ác của dì ghẻ và quyết định sẽ không để con gái mình bị bắt nạt thêm nữa. Nhưng cô con gái sợ dì ghẻ nên xin vua cho nàng ở lại lâu đài một đêm nữa.
Khi đêm xuống, nàng trốn thoát vào rừng, quyết tâm đi tìm các anh. Sau một đêm không ngủ, nàng tìm thấy một chiếc lều cũ kỹ và trong đó có sáu chiếc giường nhỏ. Tuy nhiên, nàng không dám nằm trên giường mà chỉ tìm chỗ ẩn mình ở dưới đó. Nàng quyết định sẽ ngủ trên nền đất rắn.
Trong lúc trời vừa sáng, nàng giật mình tỉnh dậy khi nghe tiếng sải cánh vĩ đại. Sáu con thiên nga bay vào, chúng đẹp như những giấc mơ, vẫy cánh trong không trung và thu hút ánh mắt của nàng. Thấy vậy, cô nhanh chóng chui ra khỏi gầm giường. Các anh nàng đã trở lại hình dạng con người, ôm lấy em gái và nói:
– Em không nên ở đây. Chỗ này không an toàn. Chúng ta đang trong rắc rối!
Họ giải thích cho cô biết về lời nguyền đã giam giữ họ, rằng nếu cô không giữ im lặng trong sáu năm, họ sẽ mãi là thiên nga. Họ cho cô biết điều kiện khó khăn mà cô phải thực hiện—may cho họ sáu chiếc áo bằng hoa thúy cúc.
Cô gái mặc lòng quyết tâm, bất chấp mọi khó khăn để giải thoát cho những anh trai của mình. Nàng bắt đầu công việc khó khăn ấy, không được nói năng hay cười trong suốt sáu năm. Như một nén nhang âm thầm, nàng kiên trì làm việc không bao giờ nhụt chí dù cô đơn và khổ sở.
Thời gian trôi qua, nàng không hề hay biết rằng vua của vương quốc ấy, một hôm tình cờ đi vào rừng, đã thấy nàng ngồi trên cây. Ông đã gọi xuống, nhưng nàng không trả lời. Trong lòng vua, nàng như một thiên thần sa xuống trần gian. Dần dần, cảm xúc của vua dành cho nàng mạnh mẽ hơn, và vua đã quyết định đưa nàng về cung, dù nàng vẫn một mực im lặng.
Khi nàng sinh con, dì ghẻ lại tìm cách hãm hại, thồ đứa trẻ và dựng lên âm mưu rằng hoàng hậu đã ăn thịt con mình. Nhưng vua, nghe những lời lẽ ấy, vẫn tin vào sự trong trắng của nàng và không để ai tổn thương nàng.
Tuyệt vọng, dì ghẻ cuối cùng cũng ra tay lần nữa, và hoàng hậu bị buộc phải ra tòa. Khi nàng bị đem ra xử án, bà cảm thấy trong lòng mình như một hố sâu không đáy, nhưng cũng là giờ phút cuối cùng cho lời nguyền cùng các anh nàng.
Vào ngày hành hình, khi những ngọn lửa sắp thiêu đốt nàng, những con thiên nga tự do xuất hiện một lần nữa và hạ cánh xuống bên cạnh nàng. Vào giây phút ấy, nàng ném những chiếc áo đã may tới bọn thiên nga. Ngọn lửa tràn đến gần, nhưng đội quân thiêng liêng đến phút cuối đã thay đổi số phận. Những chiếc áo bay lên, và các anh nàng được giải thoát khỏi lời nguyền.
Nàng nhân cơ hội tái ngộ cả gia đình, lòng nàng đầy niềm vui. Nàng lên tiếng, dù lâu không nói, nhưng giờ đây nàng sẽ không còn im lặng. Nàng đứng trước vua, kể lại mọi chuyện đen tối của dì ghẻ, và đem các con của nàng trở lại.
Cuối cùng, dì ghẻ độc ác ấy đã bị trừng phạt, và vương quốc lại tràn ngập hạnh phúc. Vua cùng hoàng hậu và sáu đứa con sống trong an lạc, yêu thương và bảo ban nhau, khiến mọi người trong vương quốc không quên được bài học về lòng tin, sự kiên trì và tình yêu gia đình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.