Ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông lấp lánh, có một cậu bé tên là Minh. Minh sống cùng mẹ trong một căn nhà gỗ đổ nát, từ sáng sớm đến chiều tối, hai mẹ con luôn phải vật lộn để kiếm sống qua ngày. Mẹ của Minh, người phụ nữ hiền lành nhưng nghèo khổ, thường phải làm việc vất vả, nhưng cuộc sống vẫn nghèo nàn. Trái tim bà chứa đầy nỗi âu lo cho tương lai của con trai bé bỏng.
Một buổi sớm, khi ánh nắng dịu dàng lan tỏa khắp nơi, Minh đi ra chợ để kiếm chút thức ăn cho mẹ. Tuy nhiên, túi tiền của cậu chỉ đủ để mua một cây đậu nhỏ. Nhìn vào cây đậu bé nhỏ, Minh chợt nghĩ: “Nếu mình trồng nó, biết đâu sẽ có điều kỳ diệu xảy ra?”
Về đến nhà, sau một lúc chăm sóc cho cây đậu bằng những giọt mồ hôi và cả tình yêu thương, cậu nảy ra một ý tưởng. Minh mong muốn nó sẽ lớn lên và mang lại hạnh phúc cho mẹ. Từng ngày trôi qua, cậu tưới tắm cho cây đậu, nói chuyện và động viên nó, như một người bạn tri kỷ.
Thời gian trôi qua, một ngày bỗng dưng, cây đậu bắt đầu nảy chồi. Những chiếc lá non tơ vươn mình lên trời xanh như muốn chạm vào những đám mây trắng, và thực sự, chỉ sau một đêm, cây đậu lớn lên cao chọc trời. Cổ cây gập ghềnh phủ đầy những lá xanh mướt, và những nụ hoa nhỏ xíu bắt đầu hình thành, tạo nên vẻ đẹp kỳ diệu.
Ngay khi Minh phát hiện ra cây đậu khổng lồ, cậu không thể không thốt lên trong vẻ ngạc nhiên:
“Ôi! Thật không thể tin nổi! Cây đậu này thật to lớn! Mình sẽ thử leo lên!”
Cậu quyết định leo lên cây đậu, một cuộc hành trình hiện ra trước mắt cậu với bao điều kỳ diệu đang chờ đón. Minh bắt đầu leo lên, từng bước một như chinh phục những thử thách của cuộc đời. Khi cậu lên cao hơn, gió lạnh thổi qua khiến cậu rùng mình nhưng lại mang đến cảm giác phấn khích.
Cuối cùng, Minh đến được một đất trời lạ. Tại nơi đó, cậu thấy một lâu đài lấp lánh ánh kim. Cái nhìn như bị thôi miên, Minh bèn hướng về phía lâu đài, và tự hỏi điều gì đang chờ đợi mình bên trong đó.
Cậu bước vào và thấy một người khổng lồ đang ngồi ăn rất nhiều món ăn ngon lành. Tuy nhiên, mâm cơm của người khổng lồ lại béo ngậy và nuốt trửng. Minh lập tức cảm nhận được sự đáng sợ từ kích thước và vẻ ngoài của ông ta. Cậu tự nhủ: “Mình không thể để ông ấy thấy mình!”
Nhưng thật không may, người khổng lồ nhìn thấy cậu, và lời nói của ông vang vọng:
“À, một món ăn mới! Cậu thật nhỏ bé, nhưng ta chưa bao giờ ăn một đứa trẻ như cậu!”
Minh hoảng sợ lùi lại, nhưng trong khoảnh khắc, cậu nhớ đến mẹ và quyết tâm không để nỗi sợ chiếm đoạt trái tim mình. Trong đầu cậu tìm ra một ý tưởng để thoát thân. Cậu trả lời một cách thông minh:
“Thưa ngài, tôi không phải là món ăn! Tôi có thể giúp ngài tìm kiếm những gì ngài cần, và thậm chí có thể khiến ngài trở nên nổi tiếng!”
Người khổng lồ, bị hấp dẫn bởi lời hứa này, đã đồng ý cho Minh sống và giúp ông ta trong một thời gian. Minh đã nhanh chóng chớp lấy cơ hội này để tìm hiểu về nơi mình đang sống và xây dựng một kế hoạch.
Sau một thời gian, Minh phát hiện ra rằng chính người khổng lồ này đang sở hữu những kho báu vô giá – vàng bạc, ngọc ngà và nhiều điều kỳ diệu khác. Cậu âm thầm khám phá những bí mật mà không để ông ta phát hiện. Bằng sự thông minh và mưu trí, Minh đã lén lút lấy được một vài món đồ và chạy xuống cây đậu.
Khi trở về nhà, Minh kể với mẹ về cuộc phiêu lưu cùng kho báu mà cậu đã mang về. Họ không còn phải sống trong cảnh nghèo khổ nữa, mà bắt đầu mở một cửa hàng để bán những sản phẩm từ kho báu họ tìm được. Minh cũng không quên gửi lời cảm ơn đến cây đậu, mà cậu đã đặt hết tâm huyết vào đó. Cậu biết rằng, nó chính là nguồn động lực để cậu dám sống hết mình với ước mơ.
Câu chuyện của Minh không chỉ là về sự phồn thịnh từ những điều tưởng chừng như không thể. Nó còn nhắc nhở mỗi người về sức mạnh của hy vọng, lòng can đảm và tinh thần dám ước mơ. Và từ đó, ngọn đậu đã biến thành biểu tượng cho lòng kiên trì, cho những ai dám theo đuổi cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và gia đình.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com