Ngày xửa ngày xưa, trong một làng nhỏ ven bờ sông, nơi những thửa ruộng xanh như màu ngọc lục bảo trải dài dưới ánh nắng ban mai, có hai vợ chồng nông dân đang sống trong một căn nhà nhỏ. Họ rất nghèo nhưng trái tim luôn rộn ràng tình yêu thương dành cho nhau và cho mảnh đất họ canh tác.
Người vợ có tên là Lài, với mái tóc dài và óng ả, luôn phủ lên mình chiếc khăn màu tím dịu dàng, ánh mắt cô sáng tựa những ngôi sao trên bầu trời đêm. Chồng cô, tên là Hoàng, là một người nông dân chất phác với vóc dáng cao lớn, đôi bàn tay luôn chai sạn vì công việc đồng áng. Họ san sẻ công việc, cùng nhau chăm sóc cây trái, hòa mình vào thiên nhiên, nhưng những gì họ thu hoạch được luôn chỉ đủ ăn qua ngày.
Vào một buổi sáng trong lành, khi những giọt sương còn động lại trên lá cỏ, Lài xuống sông giặt áo. Trong lúc đang ngâm mình trong dòng nước mát lành, cô phát hiện một thứ gì đó lấp lánh dưới mặt nước. Đó là một viên ngọc lấp lánh, màu vàng óng ánh. Quá bất ngờ trước phát hiện, Lài bưng viên ngọc về nhà và hân hoan nói với Hoàng:
“Em đã tìm thấy một viên ngọc rất đẹp dưới sông, có lẽ đây là phép màu giúp chúng ta cải thiện cuộc sống!”
Hoàng nhìn viên ngọc, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Họ quyết định mang viên ngọc đến gặp một vị thầy đồ trong làng, người nổi tiếng với sự khôn ngoan và am tường các giá trị của cuộc sống.
Vị thầy đồ nghe câu chuyện của họ, rồi với đôi tay khéo léo, ông cầm viên ngọc lên và nói:
“Đây không chỉ là một viên ngọc bình thường. Nó mang ước vọng và những khát khao của lòng người. Nếu các ngươi thành tâm và biết chia sẻ, viên ngọc sẽ giúp các ngươi có mọi thứ.”
Tràn đầy hy vọng, Lài và Hoàng cầu nguyện bên viên ngọc, mong ước có được một cuộc sống sung túc. Qua những ngày tháng trôi qua, cuộc sống của họ thật sự thay đổi. Thời tiết trở nên thuận lợi và mùa màng bắt đầu bội thu, ruộng lúa xanh rờn, trái cây đầy cây. Nhưng càng ngày, họ càng quên đi lời nhắc nhở của vị thầy đồ.
Một buổi chiều nọ, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, Hoàng nói với Lài:
“Em biết không, chúng ta đã có quá nhiều rồi, nhưng vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn. Hẳn nhiên, dư dả sẽ mang lại hạnh phúc!”
“Nhưng cuộc sống không phải chỉ là sự tích lũy, mà còn là cho đi,” Lài nhẹ nhàng đáp lại, cô lo lắng khi thấy chồng dần xa cách.
Thế nhưng, Hoàng không lắng nghe. Anh đã quyết định giữ viên ngọc cho riêng mình, không còn chia sẻ với ai. Vào một đêm, trong những giấc mộng, viên ngọc đã hiện lên và cảnh báo Hoàng:
“Ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả nếu tiếp tục chỉ hành động vì bản thân mình.”
Nhưng Hoàng vẫn không thay đổi, cho đến một ngày, bất ngờ bão tố ập đến. Cơn bão lớn đã tàn phá mùa màng, đất đai trở nên cằn cỗi. Viên ngọc lấp lánh bỗng nhiên tối sầm lại, như phản ánh sự khốn khổ trong lòng người.
Chứng kiến tất cả, Lài không thể không khóc. Cô khẽ nói:
“Anh hãy nhớ những gì mà chúng ta đã có, và cả những gì đã mất.”
Cuối cùng, nhận ra mình đã sai lầm, Hoàng tìm cách làm lại. Anh cùng Lài quyết định giúp đỡ những người dân trong làng, chia sẻ phần lương thực ít ỏi họ còn lại cho nhau. Nhờ sự chân thành và tình yêu thương, người dân trong làng cùng nhau vượt qua cơn bão. Dần dần, cuộc sống của tất cả lại hồi phục.
Không lâu sau, một cây xoài lớn đầy trái ngọt mọc lên nơi họ từng cầu nguyện bên viên ngọc. Cây xoài đó không chỉ cung cấp những trái xoài thơm ngon mà còn trở thành biểu tượng cho tình yêu thương và sự sẻ chia trong cộng đồng.
Khi nhìn thấy những đứa trẻ vui chơi dưới tán cây, Lài nói với Hoàng:
“Cuộc sống chỉ thực sự trọn vẹn khi ta biết cho đi. Mọi điều tốt đẹp đều xuất phát từ trái tim chân thành.”
Và từ đó, họ không chỉ sống hạnh phúc mà còn trở thành những tấm gương sáng cho cả làng, dạy cho mọi người rằng, hạnh phúc không chỉ đến từ sự sung túc của cải mà còn từ tình thương, sự sẻ chia và lòng vị tha.
Câu chuyện về cây xoài mãi mãi được lưu truyền trong lòng dân làng, như một nhắc nhở về bài học nhân văn và sự quý giá của tình người.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com