Một ngày nọ, giữa bầu trời trong xanh, một thiên thần lấp lánh ánh sáng xuất hiện, giọng nói vang lên như những nốt nhạc êm dịu:
– Hoàng hậu, hãy yên tâm, bầu trời sẽ gửi đến cho bà một hoàng tử. Đứa trẻ đó sẽ mang trong mình sức mạnh kỳ diệu, những điều nó ước muốn sẽ trở thành hiện thực.
Nghe thấy vậy, hoàng hậu nhảy cẫng lên vì vui mừng, nhanh chóng chia sẻ tin mừng này với nhà vua. Thời gian trôi qua, hoàng hậu rốt cuộc sinh ra một đứa con trai, tạo nên niềm vui sướng vô bờ cho cả hoàng gia.
Khi hoàng tử đã biết đi, cảnh vật quanh hoàng cung thêm phần rực rỡ. Mỗi sáng, hoàng hậu tỏa sáng như một đóa hoa nở rộ, vui vẻ dắt con trai đi dạo trong vườn bách thú. Những tiếng cười của hoàng tử vang vọng, mang lại không khí hạnh phúc cho mọi người. Thế nhưng, không ai biết rằng một mối nguy hiểm âm thầm đe dọa cuộc sống bình yên ấy.
Vào một buổi chiều, khi những đám mây trắng lững lờ trôi, hoàng tử nằm ngủ say trong vòng tay mẹ. Hoàng hậu cũng sớm buồn ngủ theo. Khi mọi thứ tĩnh lặng, tên đầu bếp già, một người đầy âm mưu, xuất hiện. Hắn đã biết được rằng hoàng tử có phép lạ, chính vì vậy, hắn đã bế đứa bé đi giấu kín.
Sau đó, hắn lấy máu từ một con gà mái, nhỏ lên áo vest của hoàng hậu rồi kêu gọi nhà vua, nói rằng thú dữ đã cướp đi hoàng tử. Nhìn thấy máu trên người hoàng hậu, nhà vua không mảy may nghi ngờ, chỉ biết nổi giận và ra lệnh xây dựng một cái tháp bên ngoài hoàng cung, rất sâu và tối tăm, nơi hoàng hậu sẽ bị giam cầm trong suốt bảy năm.
Mặc dù hoàng hậu ở trong tháp cô đơn, nhưng bà vẫn không mất đi hy vọng. Mỗi ngày, hai thiên thần ở trên cõi trời hóa thành những chú chim bồ câu trắng, bay vào tháp, mang theo thức ăn và nước uống, chăm sóc cho mẹ con bà trong lúc khó khăn nhất.
Trong khi đó, đầu bếp độc ác vẫn tiếp tục phục vụ trong cung vua, nhưng lòng hắn ngày càng dấy lên nỗi lo sợ về phép lạ của hoàng tử. Một ngày, hắn quyết định phải tìm đến nơi giam giữ của hoàng tử, nơi mà hắn nghĩ có thể đem lại sự an toàn cho hắn.
Khi đến được chỗ hoàng tử, hắn thấy đứa trẻ nay đã lớn, tự động biết rằng mình có phép lạ. Hoàng tử nhìn về phía đầu bếp và hỏi:
– Bác có muốn sống một cuộc sống giàu sang trong cung điện với những gì tuyệt vời?
Ngay khi hoàng tử vừa dứt lời, khung cảnh lộng lẫy của cung điện hiện lên trước mắt.
Đầu bếp đang tìm kiếm một lối thoát cho cuộc đời hắn nói với hoàng tử:
– Sống một mình cũng thiếu vắng niềm vui, sao không ước có một người vợ hiền?
Lời nói của hoàng tử đã trở thành hiện thực với hình ảnh một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện trước mặt, làm tim chàng đập thổn thức. Từ đó, hai người thường xuyên dạo chơi bên vườn thượng uyển, còn đầu bếp vui vẻ như một quý tộc thực thụ.
Nhưng lòng tham không đáy đã khiến đầu bếp nảy sinh tư tưởng ác độc. Hắn nghĩ có thể lợi dụng hoàng tử một lần nữa, và ra lệnh cho thiếu nữ phải hạ sát hoàng tử. Khi thiếu nữ phản đối, cầu xin đầu bếp:
– Tại sao tôi phải hại một người vô tội như chàng, người chưa bao giờ làm hại ai?
Nhưng tên đầu bếp vẫn không buông tha, hắn khăng khăng:
– Nếu cô không làm theo, chính cô sẽ phải đánh đổi bằng mạng sống của mình.
Trong tâm trạng tuyệt vọng, thiếu nữ đã tìm cách khác, nàng giết một con hươu và kiên quyết lấy tim và lưỡi của nó đặt lên một cái đĩa cho đầu bếp. Khi hắn bước vào, tiểu thư vội vàng nói với hoàng tử:
– Này chàng, hãy ngủ yên, mọi chuyện sẽ ổn.
Khi tên đầu bếp thấy thiếu nữ cầm đĩa, hắn nhanh nhẹn hỏi:
– Tim và lưỡi của hoàng tử đâu?
Là người thông minh, hoàng tử bật chăn dậy, nhìn thẳng vào mắt tên đầu bếp và quát:
– Tại sao ông lại muốn giết tôi? Hãy nghe đây, ông sẽ bị biến thành một con chó mực, cổ sẽ đeo xích vàng, chỉ ăn than hồng và luôn thở ra ngọn lửa đỏ!
Lời nói như lời nguyền rừng rú của hoàng tử đã biến tên đầu bếp thành một con chó mực khốn khổ. Hắn gặm nhấm nỗi bất hạnh do chính tay mình gây ra.
Nhớ thương mẹ, hoàng tử khát khao trở về quê hương. Chàng nói với thiếu nữ:
– Ta muốn về nhà, nếu nàng đồng ý, chúng ta có thể sống bên nhau.
Thiếu nữ chần chừ:
– Chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm, không biết làm thế nào mà sống.
Thế nhưng, không một ai muốn xa nhau. Hoàng tử đã hóa phép để nàng thành một bông hoa cẩm chướng tuyệt đẹp, hình ảnh nàng luôn được chàng gìn giữ bên mình.
Trên hành trình trở về, hoàng tử nhớ mẹ và con chó mực theo sát chàng. Đến gần tháp giam cầm hoàng hậu, chàng khấn cầu:
– Ôi, hãy cho ta chiếc thang thật dài để leo lên!
Chiếc thang xuất hiện, và hoàng tử nhanh chóng leo lên đỉnh tháp, gọi lớn:
– Hoàng hậu, mẹ yêu quý của con, mẹ hãy nghe tiếng con!
Giọng nói nhẹ nhàng của hoàng hậu vang lên từ sâu thẳm bên trong tháp:
– Mẹ vừa mới ăn xong, và vẫn còn no.
Hoàng tử mỉm cười hạnh phúc:
– Con chính là hoàng tử, con còn sống! Hãy chờ con để con cứu mẹ!
Chàng xuống thang và quyết định vào cung vua. Được sự chấp nhận của nhà vua, hoàng tử tự xưng mình là một thợ săn. Nhà vua, vui mừng vì có được bữa tiệc linh đình, đã triệu tập những quần thần tới để thưởng thức thành quả từ tài năng của chàng.
Khi hoàng tử ngồi bên cạnh vua, nỗi nhớ thương mẹ lại dâng trào trong lòng chàng. Chàng thầm cầu nguyện:
– Xin ai đó hãy hỏi về tình hình của hoàng hậu, để mẹ được nhắc đến một lần nữa.
Chưa đầy một phút, tể tướng đã cất tiếng hỏi:
– Hoàng thượng, hoàng hậu giờ sống ra sao trong tháp ấy, liệu còn sống hay đã khô héo?
Nhà vua giận dữ đáp:
– Hoàng hậu đã để thú dữ mang đi hoàng tử con ta, ta không muốn nhắc đến sự việc đau thương này!
Lập tức, hoàng tử đứng dậy, lòng dũng cảm trỗi dậy:
– Thưa phụ vương, hoàng hậu còn sống! Chính tên đầu bếp độc ác đã bắt cóc con, hắn đã dùng máu gà để lừa gạt cha.
Chàng chỉ vào con chó mực đang nằm dưới chân mình và khẳng định:
– Hắn đây chính là kẻ lừa dối đó!
Để minh chứng, hoàng tử đã yêu cầu mang than đỏ đến, và khi con chó ăn than, từ miệng nó lại phát ra những ngọn lửa hồng. Nhà vua lúc này thực sự sững sờ trước sự việc lạ lùng này, nhận ra hoặc có thể biến hóa lại được không.
Chàng lại tiếp tục ước nguyện, và con chó đã trở lại hình dáng của tên đầu bếp, kẻ đã gây ra đau khổ cho mẹ con họ. Nhà vua, với nỗi đau về sự phản bội, đã ra lệnh nhốt hắn vào ngục tối.
Hoàng tử không chỉ phục hồi danh dự cho mẹ mà còn hỏi về thiếu nữ đã nuôi dưỡng hoàng tử:
– Thưa vua cha, cha có muốn thấy người đã dạy dỗ hoàng tử không? Cô ấy chính là người đã dũng cảm không làm hại hoàng tử.
Nhà vua khẳng định:
– Tất nhiên trẫm muốn!
Chàng rút ra bông hoa cẩm chướng, mang đến bàn tiệc và để nó nở ra thành hình dáng resplendent của thiếu nữ tuyệt đẹp mà nhà vua chưa từng thấy.
Lúc này, hoàng hậu cũng được đưa về, nhưng bà không thể ăn uống. Bà nói với mọi người:
– Nhờ thượng đế rủ lòng thương mà tôi còn tồn tại, nhưng coi chừng, tôi chỉ còn sống được ba ngày nữa thôi.
Dù hội tụ đầy đủ, hoàng hậu đã không thể sống lâu hơn. Trong ba ngày nặng lòng chia xa, bà đã vĩnh viễn ra đi. Hai chú chim bồ câu trắng cũng theo sau, chính là hai thiên thần đã chăm sóc cho bà trong lúc bà khốn khổ.
Sau khi hoàng hậu mất, tên đầu bếp khốn khổ không thể chịu nổi nỗi đau, cũng nhanh chóng mất mạng.
Hoàng tử cưới người thiếu nữ xinh đẹp, người đã từng dũng cảm cứu mạng mình, chính là bông hoa cẩm chướng mà chàng vẫn mang bên mình, để họ sống bên nhau trong hạnh phúc mãi mãi.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com