Một buổi sáng trời trong xanh, khi ánh nắng ấm áp xuyên qua những tán lá rừng, Tí Hon đã quyết tâm cùng cha mình nói chuyện.
– Bố ơi, giờ con đã lớn, con muốn ra ngoài ngao du thiên hạ một phen!
Nghe con trai bày tỏ ước mơ, bác thợ may mỉm cười đáp:
– Được thôi, con yêu quý của ta.
Ông khéo léo lấy kim thêu, hơ trên lửa, và gắn vào kim một chiếc núm nhỏ bằng xi để làm đốc kiếm. Đưa cho Tí Hon, ông nói:
– Đây là món quà bảo vệ con trên con đường sắp tới.
Cảm động trước tấm lòng của cha, Tí Hon chạy xuống bếp, háo hức tìm hiểu xem mẹ đang nấu món gì hôm đó. Hơi nước từ nồi bốc lên nghi ngút, cậu nhảy lên thành bếp, dòm vào nồi. Nhưng không may, cậu đã lao vào một cách hăng say đến nỗi bị cuốn theo làn hơi nước, chới với trên không trung rồi rơi xuống một cách bất ngờ.
Từ đó, Tí Hon bắt đầu hành trình của mình, và lúc bấy giờ, cậu không chỉ là một cậu bé hạt tiêu nữa mà là một người phiêu lưu. Cậu đến một làng nhỏ và xin làm việc cho một người thợ cả. Thế nhưng, tại đây, thức ăn lại rất đạm bạc. Bất mãn với tình cảnh nghèo nàn ấy, Tí Hon đầy quyết tâm nói với bà chủ quán:
– Bà ơi, nếu ngày mai mà bà không cho tôi ăn ngon hơn, tôi sẽ phải đi tìm nơi khác. Tôi sẽ viết lên cửa rằng: “Thức ăn thật chán, chỉ toàn khoai tây!”
Bà chủ quán cáu kỉnh đá mắt về phía cậu.
– Nhóc con kia, mày là đồ ranh mãnh, còn muốn gì nữa?
Rồi bà rút chiếc giẻ lau, định quất cậu. Nhưng Tí Hon nhanh trí vọt lên cái bao tay của bà, thò đầu ra nhìn châm chọc:
– Hô, hô, bà chủ ơi!
Bà chủ quán nổi giận, nhưng cậu lại nhanh nhẹn chui xuống ngăn kéo, khiến bà không thể giữ cậu lại. Cuối cùng, bà tức giận đuổi Tí Hon ra khỏi cửa.
Ra ngoài không lâu, Tí Hon bỗng gặp một nhóm kẻ trộm đang bí mật thảo luận về một vụ đột nhập vào kho báu của nhà vua. Nhìn thấy Tí Hon, một tên trong nhóm nảy ra một ý tưởng thú vị:
– Nhỏ bé như nó chắc chắn có thể chui lọt vào lỗ khóa để mở cửa.
Tên cầm đầu gọi lớn:
– Ê, Gôliát, ngươi có muốn tham gia vào phi vụ này không? Hãy cho thằng nhóc ấy chui vào mở khóa!
Sau một chút suy nghĩ, Tí Hon đồng ý, và cùng với bọn chúng tiến về hướng kho báu. Đến nơi, Tí Hon chăm chú khảo sát cánh cửa, tìm kiếm một khe hở để chui vào. Cuối cùng, cậu tìm thấy một cái kẽ rất hợp lý, đủ để cậu lọt qua. Khi cậu chuẩn bị chui vào, một tên lính canh bắt gặp:
– Nhìn kìa, một con nhện, tao phải giẫm chết nó!
Nghe cuộc trò chuyện, Tí Hon nhanh trí chui vào ngay lúc đó. Vào bên trong, cậu lén lút mở cửa sổ, ném những đồng tiền vàng ra cho bọn trộm bên ngoài. Đang lúc thao thức ném tiền, bỗng có tiếng chân nhà vua vào kiểm tra kho. Kín đáo, Tí Hon bò ra bên ngoài. Vua thấy kho bạc vơi đi nhưng không biết vì sao, khi mà cửa vẫn khóa chặt mà không có dấu hiệu nào khác. Vua ra lệnh cho hai lính canh:
– Phải cảnh giác, có kẻ đang âm thầm lấy trộm tiền đấy!
Quay trở lại kho, Tí Hon tiếp tục ném vàng ra ngoài, trong khi hai tên lính canh đứng ngoài, nghe tiếng tiền rơi lách cách. Chúng lập tức chạy vào trong để bắt kẻ trộm, nhưng Tí Hon đã nhanh chóng trốn qua một góc và đùa giỡn:
– Tớ đây cơ mà!
Hai tên lính, mệt nhoài vì chạy đuổi, cuối cùng phải từ bỏ cuộc săn lùng. Tí Hon vẫn chăm chỉ ném tiền cho bọn trộm, cho đến khi cậu cảm thấy sức lực cạn kiệt, thì một đồng tiền cuối cùng cậu ném đi kèm theo đó là một cú nhảy vọt ra khỏi cửa sổ.
Bọn trộm vô cùng kính phục tài năng của Tí Hon, liền đề nghị:
– Ngươi thật xuất sắc, liệu có muốn làm thủ lĩnh của bọn ta không?
Cậu cảm ơn họ vì sự quý mến, nhưng cho biết cậu vẫn muốn tiếp tục hành trình khám phá cuộc sống. Trước khi chia tay, cậu chỉ lấy một đồng xu vàng, vì cậu biết rằng mình không thể mang theo quá nhiều đồ đạc. Sau khi buộc thanh kiếm bên hông, Tí Hon chào tạm biệt bọn trộm rồi tiếp tục lên đường.
Cậu đi qua nhiều nơi, luôn khao khát tìm kiếm một công việc mới. Cuối cùng, cậu đến một quán trọ lớn, nơi có những cô hầu gái không ưa thích cậu. Họ không thể hiểu vì sao ông chủ bao giờ cũng biết được những chuyện vụng trộm trong quán, mà không ai bắt được Tí Hon. Họ bàn với nhau:
– Thằng nhãi ranh này không thể để yên đâu, nhất định phải dạy cho nó một bài học!
Một hôm, khi Tí Hon đang nhảy nhót giữa đám cỏ dại trong vườn, một cô hầu gái làm công đã bắt gặp cậu. Cô nhanh tay túm lấy Tí Hon cùng với những nhành cỏ và buộc lại trong một chiếc khăn lớn, rồi lén lút ném cho một con bò đang gặm cỏ.
Đôi mắt của Tí Hon mở to khi thấy mình bị nuốt chửng. Nhưng ở trong bụng bò, cậu cảm thấy không đau đớn mà lại rất khó chịu vì tối tăm. Khi có người vào vắt sữa, cậu cố sức gào lên:
– Này, chị ơi, sữa có đủ không?
Tiếng sữa rót chảy ồn ào làm cho không ai nghe thấy lời cậu. Khi chủ quán ra lệnh thịt bò, Tí Hon hoảng hốt, lại cất tiếng cầu xin:
– Thả tôi ra! Tôi đang ở trong bụng con bò đen đó mà!
Nhưng không ai hiểu cậu. Sáng hôm sau, con bò bị đưa đi làm thịt. Lúc này, may mắn thay, trong lúc người ta lôi bò để xẻ thịt, không có nhát dao nào chém trúng Tí Hon.
Khi bị lẫn với thịt bò để làm dồi, cậu gào lên:
– Đừng băm mạnh quá, tôi đang ở dưới đấy!
Nhưng nhát dao băm gõ rộn rã làm cho không ai nghe nổi tiếng kêu cứu. Giờ càng nguy hiểm hơn, Tí Hon phải nhanh nhẹn nhảy né những nhát dao. Cuối cùng, khi gói thịt được treo lên ống khói lò bếp để được hun cho thơm ngon, Tí Hon cảm thấy ngày tháng trôi qua thật dài.
Đến mùa đông, dồi được lấy xuống và mang ra đãi khách. Lúc bà chủ quán cắt dồi, Tí Hon hết sức cẩn thận, cố gắng tránh đụng phải lưỡi dao sắc bén. Tuy nhiên, một thời điểm thuận lợi, cậu khéo léo nhún người, nhảy tót ra ngoài.
Cảm thấy không thể ở lại ngôi quán ấy thêm nữa vì những biến cố đầy khó chịu, Tí Hon lại lên đường khám phá. Nhưng khi cậu lang thang giữa cánh đồng, không may chạm trán với một con cáo. Cáo này nhanh nhẹn và mưu trí đã nuốt trọn Tí Hon vào trong miệng. Trong tình thế hiểm nghèo, cậu cầu xin:
– Ôi, bác cáo ơi, tôi không thể cân nặng gì cho bác, hãy thả tôi ra!
Cáo đáp lại với vẻ ngạc nhiên:
– Những gì ngươi nói cũng hợp tình. Ngươi hứa sẽ mang cho ta một vài con gà từ nhà ngươi thì ta sẽ thả!
Tí Hon suy nghĩ một chút và đồng ý:
– Tôi sẽ hứa tặng cho bác tất cả gà trong nhà nếu được thả.
Nhờ lời hứa, cáo đã thả Tí Hon ra, còn tiễn cậu về ngay trước cửa nhà mình. Ông bố vô cùng vui mừng khi thấy con trai về lại sau bao ngày xa cách.
– Con đã trải qua nhiều nguy hiểm, và đây là đồng tiền vàng con kiếm được cho bố.
Tí Hon trao cho cha chiếc đồng tiền lấp lánh mà mình đã có được khi đi ngao du. Tuy nhiên, cậu thắc mắc:
– Nhưng mà sao bố lại cho cáo thịt hết cả đàn gà quý giá của mình?
Ông bố nhìn Tí Hon với vẻ yêu thương và nói:
– Con trai yêu quý, con chính là kho báu lớn nhất của bố. Gà có thể nuôi không đủ, chứ tình yêu của con là vô giá.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com