Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng quê yên bình có những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời, nơi đây từng có những chú đom đóm nhỏ bé, lung linh như những ngọn nến giữa đêm tối. Ở cánh đồng đó, có một cô nàng đom đóm tên là Lú. Cô rất chăm chỉ làm việc, từ sáng sớm đến khi màn đêm buông xuống, cùng với những người bạn đom đóm khác, Lú thường bay lượn khắp nơi, mang lại ánh sáng cho những ai đi lạc trong bóng tối.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, Lú lại cất cánh rời khỏi tổ ấm của mình, bay chao lượn trong không gian tĩnh lặng, để thắp sáng cho những con đường mòn hoặc những cánh đồng. Bạn bè Lú thỉnh thoảng trêu chọc cô vì ánh sáng của cô không mạnh mẽ như những đom đóm khác. Một trong số đó là Trí, chàng đom đóm đầy phong cách, luôn phô trương ánh sáng rực rỡ của mình. Chàng ta thường không ngần ngại châm chọc:
“Ôi Lú, sao mà ánh sáng của cô lại yếu ớt thế? Hãy cố gắng nhiều hơn đi chứ!”
Nghe những lời ấy, trái tim nhỏ bé của Lú như se thắt lại. Thế nhưng, trong sâu thẳm, cô luôn biết rằng ánh sáng của mình, dù nhỏ bé, vẫn có giá trị riêng.
Một đêm nọ, giữa bầu không khí tĩnh mịch, Lú đang bay lượn thì bỗng nghe tiếng khóc thầm thì. Cô dừng lại, tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh. Cuối cùng, Lú nhìn thấy một chú ếch nhỏ, ngồi bên bờ cỏ, đôi mắt to tròn đẫm lệ.
“Chú ếch, sao lại buồn như vậy?” Lú hỏi, giọng nói ngọt ngào của cô vang lên như một bản hòa ca giữa đêm tối.
“Ôi, tôi bị lạc trong rừng, không thể tìm thấy đường về nhà,” chú ếch nghẹn ngào trả lời.
Lú cảm thấy thương xót. Mặc dù ánh sáng của mình không mạnh mẽ, nhưng cô quyết tâm giúp chú ếch nhỏ này.
“Đừng lo, tôi sẽ dẫn đường cho bạn. Hãy đi theo ánh sáng của tôi nhé!” Lú khích lệ.
Chú ếch lấp lánh ánh mắt hy vọng. Khi Lú bay lên, ánh sáng yếu ớt của cô như một điểm sáng trong đêm tăm tối. Họ bắt đầu hành trình, Lú bay chậm lại, đôi lúc vòng quanh để chắc chắn chú ếch theo kịp.
Trong suốt hành trình, Lú cảm nhận được sự gắn kết giữa mình và chú ếch. Cô không chỉ viết lên một câu chuyện mới cho bản thân mà còn nhận ra rằng ánh sáng của mình có thể phát huy tác dụng trong những khoảnh khắc khó khăn, khi nó thật sự cần thiết.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài, họ đã đến được bờ đầm mà chú ếch đã từng cư ngụ.
“Cảm ơn Lú! Ánh sáng của bạn thật tuyệt vời, dù nó nhỏ bé nhưng đã dẫn tôi về nhà!” chú ếch vui mừng thốt lên.
Thật vậy, giọt nước mắt trên gương mặt chú ếch đã được thay thế bằng nụ cười rạng rỡ. Lú cảm thấy vui sướng khi biết rằng cô đã làm được điều tốt đẹp. Trở về giữa đám bạn đom đóm, ánh sáng của cô giờ đây được nhìn nhận khác.
“Lú, ánh sáng của cậu thật đặc biệt,” Trí, chàng đom đóm với ánh sáng rực rỡ, nói khi nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô.
Bây giờ thì Lú chẳng còn cảm thấy tự ti nữa. Cô đã chứng minh rằng một ánh sáng nhỏ bé nhưng đầy ấm áp có thể dẫn dắt và mang lại hy vọng cho những tâm hồn lạc lối.
Giữa đêm tối, không ai có thể phủ nhận rằng ngay cả những điều nhỏ bé cũng có thể tạo nên những điều to lớn hơn nếu chúng ta biết trân trọng và sử dụng đúng nơi đúng lúc. Và từ đó, những đom đóm nhỏ đã luôn cùng nhau bay lượn, chia sẻ ánh sáng và mang lại niềm vui cho mọi người, không còn ai bị lạc trong bóng tối nữa.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com