Có một bà lão sống ở một ngôi làng nhỏ hẻo lánh, nơi mà những cơn gió táp vào từng tán cây, làm lay động những chiếc lá vàng úa. Với bộ áo rách tả tơi, bà hàng ngày phải vật lộn với cuộc sống nghèo khổ. Một hôm, khi đang đi qua cánh đồng, bà tình cờ nhặt được một mớ đậu tươi ngon, bà vui mừng như tìm thấy kho báu, quyết định mang về nấu để thưởng thức.
Về đến nhà, bà lão bước vào bếp tranh thủ nhóm lửa dưới chiếc nồi cũ kỹ. Để cho nước nhanh sôi, bà không ngần ngại đốt một mớ rơm khô. Trong lúc chăm chú đổ đậu vào nồi, một hạt đậu từ tay bà đã rơi xuống đất mà bà không hề hay biết. Hạt đậu bé nhỏ này không đơn độc, nó đã rơi ngay cạnh một sợi rơm kiên cường.
Chẳng bao lâu, một cục than hồng nóng rực từ trong bếp bất ngờ nhảy ra, rơi xuống đất, và ngay bên cạnh hạt đậu và sợi rơm. Sợi rơm yếu ớt cất tiếng hỏi:
– Chào các bạn! Sao các bạn lại ở đây?
Cục than hồng hớn hở trả lời:
– Thật may mắn! Tôi vừa từ ngọn lửa nhảy ra. Nếu không quyết đoán thì giờ này chắc tôi đã thành tro bụi rồi.
Hạt đậu khẽ nói:
– May thay không có gì xảy ra với tôi! Nếu không phải bà lão đánh rơi tôi, có lẽ giờ đây tôi đã bị nấu nhừ cùng các bạn đồng hương.
Sợi rơm nhăn nhó đáp:
– Ôi, số phận của tôi cũng chẳng khá hơn! Bà lão đã đốt hết anh em tôi, những sợi rơm khô, và ở đây tôi chỉ kịp trốn qua kẽ tay bà.
Than hỏi:
– Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?
Đậu suy nghĩ một chút rồi nói:
– Nhận ra rằng chúng ta đã cùng thoát khỏi nguy hiểm, tôi nghĩ chúng ta nên trở thành anh em và cùng nhau khám phá thế giới bên ngoài. Điều này có thể giúp chúng ta tránh xa những bất hạnh khác.
Cả than và rơm, đều đồng ý với đề nghị của đậu. Thế là, sau một hồi trò chuyện vui vẻ, cả ba cùng nhau lên đường, để lại mọi nỗi lo lắng phía sau.
Chẳng bao lâu, họ đến một bờ suối nhỏ trong trẻo, giữa những tán cây xanh mướt. Không có cầu hay ván để bắc qua, cả ba đều loay hoay không biết làm thế nào để vượt qua. Bỗng, rơm nghĩ ra một ý tưởng táo bạo:
– Để tôi nằm vắt ngang qua suối, các bạn có thể đi lên tôi như bắc cầu.
Với sự quyết tâm, sợi rơm bắc mình qua suối, tạo thành một chiếc cầu nhỏ. Than, với tính cách nóng vội, đã phấn chấn bước đi trên chiếc cầu mới. Nhưng khi ra đến giữa cầu, tiếng nước chảy róc rách khiến than hoảng sợ, nó đứng lại, không dám tiến thêm bước nào.
Đột nhiên, sợi rơm bắt đầu bốc khói và cháy, và trước khi ai kịp nhận ra, nó đã đứt làm hai đoạn, cùng rơi xuống dòng nước trong xanh. Than cũng không kịp giữ chân, liền rơi theo. Cả hai vừa chạm mặt nước, than xèo xèo rồi nhanh chóng tắt ngúm.
Hạt đậu, với bản tính cẩn thận, còn đứng an toàn bên bờ suối, chứng kiến cảnh tượng hài hước khiến nó không thể kiềm chế mà cười vang, và bất ngờ, hạt đậu lại vỡ ra thành từng mảnh nhỏ.
Quá may mắn, lúc này một bác thợ may đang đi đường ngang qua, thấy cảnh tượng này, với tấm lòng nhân hậu, bác đã dùng kim chỉ để khâu lại những mảnh đậu. Đậu không biết nên cảm ơn bác như thế nào, nhưng do bác đã dùng chỉ đen để khâu, từ đó, hạt đậu nào cũng mang những đường chỉ đen.
Câu chuyện không chỉ mang đến tiếng cười, mà còn dạy chúng ta giá trị của tình bạn, lòng nhân ái và sự quan tâm đến nhau ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất. Thế giới đôi khi có thể khắc nghiệt, nhưng với sự đồng lòng và vị tha, chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com