Xưa kia, tại một vùng quê nghèo nàn, có một người đàn ông sống đơn độc với đứa con trai duy nhất. Cuộc sống của họ rất cơ cực; bữa ăn thường chỉ là vài miếng khoai và đêm đến thì lạnh lẽo vì không có đủ chăn ấm. Một ngày nọ, đứa bé nhìn vào mắt cha, lòng tràn đầy trăn trở:
– Cha kính yêu, con không muốn mình trở thành gánh nặng cho cha. Con mong muốn ra ngoài tìm kiếm cơ hội để tạo dựng cuộc sống cho bản thân và đổi thay số phận của chúng ta.
Người cha trong lòng buồn bã, nhưng ông hiểu rằng con trai cần phải tự lập. Ông cầu nguyện cho con lên đường gặp nhiều may mắn, với hy vọng rằng ánh sáng từ tấm lòng nhân ái của người cha có thể dẫn dắt con vượt qua mọi thử thách.
Vào lúc ấy, xa xăm ở vương quốc lân cận, tiếng trống trận vang rền khắp nơi do giặc ngoại xâm tấn công. Đứa con không do dự, anh quyết định tình nguyện tham gia binh đội, cống hiến sức trẻ của mình vì đất nước. Trong ngày đầu ra trận, sự dũng cảm của anh được thử thách ngay lập tức khi đạn bắn như những cơn mưa tàn khốc. Các đồng đội lần lượt ngã xuống; lãnh đạo quân lính run sợ, không dám tiến lên. Trong khoảnh khắc ấy, anh, với tim tràn đầy tự hào, gào lớn:
– Hãy xông lên! Tổ quốc không thể lùi bước!
Nhờ tiếng hô, tinh thần các chiến binh bừng tỉnh. Họ dũng cảm, đồng lòng thi đấu với kẻ thù, và cuối cùng giặc tan vỡ, nhờ công lao to lớn của anh. Về tới cung điện, nhà vua phong anh làm tể tướng và ban thưởng rất nhiều vàng bạc, châu báu.
Trong khi đó, nhà vua có một cô công chúa xinh đẹp nhưng với tâm hồn kỳ quái. Nàng tuyên bố với mọi người rằng chỉ chấp nhận yêu một người sẵn lòng ra đi theo nàng vào giấc ngủ vĩnh hằng nếu nàng chết trước. Nàng lý giải:
– Tình yêu lớn hẳn sẽ không muốn sống một đời tách rời nhau.
Khi nghe đồn về lời thề kỳ dị của nàng, các chàng trai trong vương quốc đều khiếp sợ mà tránh xa. Thế nhưng, với trái tim dũng cảm và tình yêu say đắm dành cho công chúa, chàng trai không ngần ngại đứng ra tuyên bố trước vua:
– Tâu bệ hạ, thần sẵn lòng chịu để được sống cùng nàng, dù có phải chung chăn gối cõi âm.
Nhà vua chấp thuận và lễ cưới được tổ chức hoành tráng. Mọi người đều vui vẻ mừng cho đôi tình nhân. Hạnh phúc dường như đang ở bên họ.
Thế nhưng, một ngày định mệnh đã ập xuống: công chúa bệnh nặng, không ai có thể cứu chữa. Khi nàng rơi vào giấc ngủ không bao giờ thức dậy, chàng phò mã sực nhớ đến lời hứa năm nào. Cảm giác sợ hãi ập đến, nhưng chàng chỉ còn cách chấp nhận số mệnh.
Ngày đưa tân nương vào hầm mộ, nỗi đau đớn xâu xé trái tim chàng. Khi cánh cửa hầm khép lại, bên cạnh quan tài là một cái bàn với bốn cây nến sáng lung linh, bốn chai rượu đỏ và bốn chiếc bánh mì. Chàng chỉ còn biết ăn chút ít để giữ sức mà chờ đợi cái chết.
Thời gian trôi qua, một con rắn bất ngờ bò vào từ một góc tối, chàng nghĩ rằng nó sẽ làm hại thi thể công chúa và lập tức rút kiếm đánh tan con rắn thành ba khúc. Nhưng sau đó, trước mắt chàng, một con rắn khác xuất hiện. Nhìn thấy bạn mình bị thương, nó tự tay lắp lại và phủ lên vết thương những chiếc lá tươi xanh, khiến con rắn bị thương sống lại.
Hình ảnh ấy làm chàng nảy ra suy nghĩ rằng những chiếc lá kia có thể ban sức sống trở lại cho công chúa. Với tất cả hy vọng, chàng vội vàng nhặt ba chiếc lá ấy và đắp lên mắt nàng và miệng nàng. Chỉ trong chốc lát, nụ hồng dần quay lại trên gương mặt nhợt nhạt; công chúa thở mạnh và mở mắt ra:
– Ta đang ở đâu vậy?
– Nàng đang ở bên ta, thưa vợ yêu quý! – Chàng phò mã đáp, hạnh phúc vô bờ bến.
Chàng kể cho nàng nghe tất cả những gì đã xảy ra. Vui mừng trở lại, họ cùng nhau đập cửa hầm và kêu cứu. Lính canh nghe thấy đã lập tức bẩm báo cho vua.
Nhà vua vui mừng khôn xiết khi thấy cả hai đều còn sống. Chàng phò mã cầm ba chiếc lá rắn và dặn một tên hầu:
– Hãy giữ lấy ba chiếc lá này như bảo vật, nếu có chuyện gì cần thiết, hãy mang ra sử dụng.
Nhưng từ khi sống lại, công chúa đã thay đổi. Những tình cảm chân thành trước kia dường như mờ nhạt. Ít lâu sau, chàng phò mã muốn trở về quê hương một chuyến. Khi thuyền ra khơi, công chúa bất ngờ phải lòng tên thủy thủ. Lòng tham vô hạn, nàng cùng tên lái lập nên âm mưu với nhau để loại bỏ chồng mình. Khi chàng đang say giấc nồng, nàng gọi tên lái lại và cùng nhau quẳng chàng xuống biển.
Sau khi làm xong việc tàn nhẫn, công chúa trở về, lòng thỏa mãn:
– Ta sẽ nói với vua cha rằng phò mã đã chết giữa đường và ca ngợi ngươi, để ngươi sẽ kế thừa ngai vàng.
Trung thành với chủ, một hầu cận đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện, vội vã lén lút chuẩn bị thuyền nhỏ, quyết định cứu chủ mình. Anh dùng ba chiếc lá kỳ diệu để hồi sinh phò mã. Chẳng bao lâu, chàng đã sống lại.
Hai người quyết tâm chèo thuyền về hoàng cung để vạch trần sự phản bội. Khi về tới nơi, không ai tin rằng công chúa đã làm việc ác.
Nhà vua nói:
– Sự thật sẽ được phơi bày.
Vua cho hai người ẩn mình trong căn phòng kín, chờ đợi. Khi con thuyền lớn trở về, công chúa đã đón cha bằng nước mắt thương tâm.
– Cha ơi, chồng con… – Nàng nói trong nước mắt – Đã qua đời giữa đường.
Lời nói giả dối của công chúa khiến vua phải cân nhắc, nhưng bất ngờ, phò mã và hầu cận từ trong phòng kín bước ra.
Nhìn thấy chồng khỏe mạnh, công chúa sợ hãi quỳ xuống cầu xin:
– Xin cha hãy tha cho con!
– Tại sao ta lại có thể tha thứ cho mày? Mày đã khiến người ta tình nguyện chết để cứu mày sống lại, mà mày lại thản nhiên làm tổn thương người ta như thế. Mày phải đền tội!
Và rồi, nhà vua cho trừng phạt công chúa cùng tên tòng phạm trên một chiếc thuyền khoan thủng đáy, thả ra giữa biển khơi, nơi chẳng ai có thể cứu nổi họ.
Câu chuyện không chỉ là một bài học về tình yêu chân thành và lòng hi sinh, mà còn là lời nhắc nhở rằng sự phản bội và lòng tham cuối cùng sẽ tự đưa mình vào chốn bi thảm.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com