Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm giữa những ngọn đồi xanh tươi, có một người đàn ông góa vợ sống đơn độc cùng với cô con gái xinh đẹp của mình. Cô bé có mái tóc dài bồng bềnh như những sợi chỉ vàng và đôi mắt sáng lấp lánh như ngôi sao. Ngày ngày, họ sống cuộc sống giản dị bên cạnh một dòng suối trong vắt chảy róc rách. Cạnh bên nhà của họ là một người đàn bà góa chồng, bà có một cô con gái xấu xí, với làn da xám xịt và đôi mắt lúc nào cũng ẩn chứa sự ánh nhìn đố kỵ.
Hai cô gái, mặc dù một người xinh đẹp và một người kém sắc, lại trở thành bạn bè thân thiết từ thuở nhỏ. Họ thường rủ nhau đến chơi đùa bên dòng suối, nơi mà bông hoa dại và cỏ xanh trải dài như một tấm thảm thiên nhiên. Có một ngày, người đàn bà góa bèn khe khẽ nói với cô con gái của người đàn ông góa:
– Con yêu quý, hãy về nói với cha con rằng mẹ muốn sống cùng cha con. Nếu cha đồng ý, mẹ hứa sẽ chăm sóc con thật chu đáo. Mẹ sẽ cho con mọi thứ mà con ao ước.
Cô bé nhăn mặt và đem câu chuyện về kể cho cha. Người cha, với tâm trí luôn trăn trở, lẩm bẩm:
– Hài lòng với cuộc sống độc thân hay bắt đầu lại một lần nữa, thật là một câu hỏi khó. Lấy vợ có thể là hạnh phúc, nhưng cũng đầy rắc rối.
Với tâm trạng phân vân, ông quyết định thử một phép thử. Ông tháo một chiếc giày cao cổ cũ, đưa cho con gái với vẻ nghiêm túc:
– Con hãy mang chiếc giày này lên gác, treo lên cái đinh lớn, rồi đổ nước vào đó. Nếu giày giữ nước, thì cha sẽ cưới vợ. Nhưng nếu nước chảy ra, thì cha sẽ không.
Cô bé làm theo lời cha và không lâu sau, cô chạy xuống với ánh mắt vui mừng, thông báo rằng giày đã giữ nước. Người cha lên xem và thấy điều đó đúng như lời con nói. Ông nhanh chóng đến nhà người đàn bà góa để bàn tính. Một lễ cưới ấm áp và đầy tháng ngày đã được tổ chức.
Sáng hôm sau, hai cô bé thức dậy. Trước mặt cô con gái của người đàn ông, là sữa tươi và rượu vang ngát hương, còn trước mặt cô con gái xấu xí chỉ có nước lã đơn điệu. Ngày hôm sau, mọi thứ lại đổi chiều, với sắc thái u ám nơi bàn ăn của cô gái xấu xí. Ngày thứ ba, cảnh tượng đó lại lần nữa đảo ngược, và sự chênh lệch này đã khiến lòng ghen ghét của người mẹ kế ngày càng lớn lên.
Người dì ghẻ bắt đầu ngay một kế hoạch để làm khổ con chồng. Một ngày đông giá lạnh, tuyết phủ dày đặc trong không khí, bà ta đã may cho con gái một chiếc áo từ giấy và ra lệnh:
– Khoác chiếc áo này lên người, rồi đi vào rừng hái cho ta một rổ dâu tây. Ta đang thèm thuồng chúng.
Cô gái trả lời trong tiếng nghẹn ngào:
– Sao có thể hái dâu tây giữa mùa đông lạnh giá như thế này được, mẹ ơi?
Nhưng dì ghẻ lại quát tháo:
– Không có nhiều lời! Ngay lập tức, nếu lấy đầy rổ dâu, thì hãy trở về.
Bà ta đưa cho cô gái một mẩu bánh mì khô cứng, và trong lòng thầm nghĩ: “Nó sẽ chết cóng trong cái lạnh này và ta thì sẽ không còn phải lo lắng về nó nữa.”
Cô gái không còn lựa chọn, phải mặc vào chiếc áo giấy mỏng manh, mang theo cái rổ và ra đi vào rừng. Trong cái lạnh buốt của mùa đông, khi tuyết trắng phủ khắp mọi nơi, cô cảm thấy mình như đang lạc lối. Sau một lúc đi bộ dài, cô tình cờ phát hiện một ngôi nhà nhỏ, nơi có ba người lùn đang đứng nhìn ra.
– Mời cô vào nhà! – Họ gọi.
Cô bước vào, ngồi bên bếp lửa hồng ấm áp, và với chiếc bánh mì ít ỏi trong tay, cô sẵn lòng chia sẻ cho họ như một hành động tốt bụng. Họ ăn cùng cô, cảm ơn và hỏi:
– Tại sao cô lại đi vào rừng trong cái lạnh thế này?
Cô đáp, ánh mắt đầy nỗi khổ:
– Tôi phải đi hái dâu tây, nếu không mang về, tôi sẽ không còn được trở về nhà.
Sau khi ăn xong, ba người lùn bàn bạc:
– Cô ấy thật tốt bụng, đáng để thưởng thưởng cho cô ấy.
Người lùn thứ nhất nói:
– Tôi ban cho cô sắc đẹp, mỗi ngày một khác biệt.
Người thứ hai thêm vào:
– Tôi cho cô một điều kỳ diệu: mỗi khi nói ra, một đồng vàng sẽ xuất hiện.
Người lùn thứ ba với giọng điệu chắc nịch:
– Tôi ban cho cô một vận mệnh: sẽ có một hoàng tử đến chọn cô làm hoàng hậu.
Và thật kỳ diệu! Dưới những lớp tuyết mà cô quét đi, là những trái dâu tây chín mọng, đỏ tươi, đẹp như mơ. Cô vui mừng lượm đầy rổ, và cảm ơn ba người lùn vì lòng tốt của họ. Hạnh phúc trở về, cô bé vừa chào mẹ lại vừa có những đồng vàng rơi ra từ môi mình, khiến cho mọi thứ xung quanh trở nên rực rỡ.
Khi cô kể lại mọi chuyện cho dì ghẻ, thì mọi ánh mắt ngạc nhiên đổ dồn vào cô, nhưng nỗi ganh ghét trong lòng dì ghẻ càng dâng cao hơn. Dì hét lên:
– Con đã đi đâu mà lại được như vậy, ta cũng muốn!
Bà ta không ngừng tìm cách để khiến con gái xấu xí của mình đến rừng, nhưng lúc đầu lại miễn cưỡng với cái lạnh. Cuối cùng, một ngày, bà ta cũng quyết định đưa con gái đến đó, với áo lông thật đẹp và thực phẩm đầy đủ.
Nhưng khác hẳn với cô bé trước đó, cô con gái dì ghẻ không có chút lòng tốt, chỉ một mình tham lam. Khi đến nhà của ba người lùn, cô ta thậm chí không chào hỏi mà lập tức ngồi xuống bên lò sưởi. Câu trả lời của ba người lùn với sự giúp đỡ bị từ chối đã dẫn đến sự trừng phạt. Những mong muốn xấu sẽ ập đến.
Trong khi đó, cô gái hiền lành từ từ trở thành hoàng hậu, nhưng một ngày không may, khi dì ghẻ đến thăm hoàng cung với con gái, hai mẹ con đã thực hiện một kế hoạch độc ác. Khi nhà vua đi vắng, họ đã ném hoàng hậu xuống nước.
Dù vậy, sự thật không hề mất đi. Hoàng hậu sử dụng phép thuật của mình, hóa thành một con thiên nga, trở về khung cảnh êm đềm bên dòng suối và chăm sóc con trai của mình. Hai đêm liên tiếp, bà lén về chăm sóc cho con, để rồi ba đêm sau, mọi rắc rối đã xảy ra kèm theo sự suy nghĩ của vua.
Khi mọi tình tiết vỡ lộ, vua không cho phép sự độc ác ở lại, và dì ghẻ cùng cô con gái xấu xí cuối cùng đã phải trả giá cho những hành động tội lỗi của mình.
Bài học mà câu chuyện mang lại là: Hạnh phúc thật sự không đến từ vẻ ngoài, mà ở nơi tấm lòng và cách cư xử của chúng ta. Hãy luôn sống với lòng tốt và sự chân thành, bởi điều đó sẽ luôn được đền đáp bằng những điều tốt đẹp nhất.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com