Xưa kia, trong một khu rừng xanh um tươi tốt, có một đôi vợ chồng người tiều phu sống yên bình với cô con gái nhỏ mới ba tuổi. Họ trải qua những ngày tháng lam lũ, thiếu thốn đủ bề, đến nỗi bữa ăn hàng ngày chỉ là những mẩu bánh cũ kỹ, khô khốc. Họ yêu thương nhau và cố gắng hy vọng có một ngày cuộc sống sẽ khá hơn, để có thể nuôi nấng đứa con gái ngây thơ của mình.
Một buổi sáng nọ, khi ánh bình minh len lỏi qua từng tán cây, người tiều phu cầm rìu vào rừng sâu để đốn củi. Trong lúc anh đang loay hoay với công việc, bỗng dưng một ánh sáng lấp lánh bất chợt hiện ra trước mặt anh. Một người phụ nữ xinh đẹp, mặc bộ đồ trắng muốt lộng lẫy, trên đầu đội vương miện với những ngôi sao lấp lánh, đứng đó và mỉm cười hiền từ.
“Ta là Đức bà Maria, mẹ của Đức Chúa Giêsu,” bà nói, giọng nói nhẹ nhàng như gió mùa xuân.
“Ta thấy ngươi nghèo khổ, túng thiếu. Hãy cho ta đứa con của ngươi. Ta sẽ chăm sóc nó như một người mẹ thật sự.”
Người tiều phu, mặc dù lòng đầy nặng trĩu, nhưng vì tình yêu dành cho con, cuối cùng đã đồng ý. Anh đưa con gái cho Đức bà Maria, và từ đó, cô bé được đưa lên trời, nơi tiếng cười của thiên thần vang vọng khắp nơi. Cô sống trong một thế giới thần tiên, với bánh bích quy, sữa tươi và những bộ quần áo lấp lánh, tận hưởng những ngày tháng hạnh phúc.
Khi cô tròn mười bốn tuổi, Đức bà Maria gọi cô tới và trao cho cô một chùm chìa khóa.
“Đây là mười ba chiếc chìa khóa của mười ba cánh cửa trên thiên đường,” bà nói. “Con chỉ được mở mười hai cửa thôi. Còn cánh cửa thứ mười ba, ngươi không được mở. Nếu không, sẽ có chuyện nguy khốn xảy ra.”
Cô bé khắc sâu lời dặn của Đức bà vào tâm trí. Tuy nhiên, sự tò mò không ngừng gõ cửa trái tim non nớt của cô. Mỗi ngày qua đi, cô lần lượt mở từng cánh cửa, khám phá những điều diệu kỳ bên trong. Cô nhìn thấy những cảnh tượng huy hoàng, lung linh, nhưng cánh cửa thứ mười ba vẫn chờ đợi, mãi mãi đóng kín.
Một ngày kia, khi các thiên thần không còn hiện diện, sự cám dỗ khiến cô không thể cưỡng lại. Cô thì thầm với bản thân:
“Chỉ một chút thôi, chỉ cần hé mở một khe nhỏ…”
Cô lén lút tìm chìa khóa, với trái tim đập nhanh trong bụng. Khi cánh cửa bật mở, ánh sáng rực rỡ tỏa ra, và cô đứng sững sờ trước vầng hào quang của Đức Chúa Trời. Cô đưa tay ra, và ngay lập tức, ngón tay cô trở nên lấp lánh như vàng. Khi hoảng hốt, cô đóng cửa lại và chạy trốn, nhưng lương tâm cô trĩu nặng vì lừa dối.
Đức bà Maria trở về, và ngay lập tức, bà nhận ra điều gì đó không ổn.
“Con có mở cánh cửa thứ mười ba không?” Bà hỏi, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị.
“Không ạ,” cô bé thưa thốt, nhưng trái tim cô đập loạn nhịp.
Bà đưa tay chạm vào ngực cô, cảm nhận được nhịp đập dồn dập và biết ngay rằng cô đã không nghe lời. Khuôn mặt cô bé trở nên sợ hãi.
“Con chắc chắn chứ?”
“Thưa không ạ,” cô lại lặp lại.
Nhưng một ánh nhìn vào ngón tay lấp lánh của cô đã tố cáo rằng cô đã phạm lỗi. Đức bà Maria siết chặt tay và nói:
“Con không vâng lời ta. Vì vậy, con không xứng đáng ở lại thế giới này.”
Chỉ trong nháy mắt, cô gái thiếp đi, và khi tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trong khu rừng tăm tối. Cô cất tiếng gọi nhưng không thể phát ra lời nào. Cô muốn chạy khỏi nơi ấy, nhưng vô số bụi rậm chỉ khiến cô thêm tuyệt vọng. Ở giữa những tán cây hoang vu, một cây đại thụ cổ thụ hiện ra, và cô quyết định trú ẩn tại gốc cây.
Nơi đó, giữa bóng tối và sự tĩnh lặng, cô tìm được giấc ngủ bình yên. Nhưng cuộc sống nơi đây thật khắc nghiệt. Cô sống bằng những củ rễ và quả dại, mùa thu đến, cô thu gom hạt dẻ, mang về để tích trữ cho mùa đông lạnh giá. Cô tìm những tấm lá che mình và co ro trong gió lạnh, nhìn trời sáng trong những ngày hè mà thèm khát những kỷ niệm hạnh phúc.
Năm tháng trôi qua, cô sống lặng lẽ trong cảnh hoang vu. Một buổi sáng xuân, khi cái lạnh băng giá dần nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp, nhà vua đi săn trong khu rừng, và một con nai non bất ngờ chạy vào bụi rậm nơi cô ẩn náu. Khi vua bước vào và bắt gặp hình ảnh của cô gái đẹp tuyệt trần ngồi bên gốc cây, với mái tóc vàng óng ả, ông ngạc nhiên đứng sững lại.
“Cô là ai mà lại ngồi ở đây một mình?” Vua hỏi, ánh mắt tràn đầy sự tò mò và ấm áp.
Cô không nói được, nhưng chỉ khẽ gật đầu. Với lòng trắc ẩn, nhà vua bế cô lên ngựa và dẫn về hoàng cung, nơi mà cuộc sống của cô sẽ bắt đầu một trang mới. Nhà vua chăm sóc cô, đưa cho cô những bộ váy lộng lẫy và trang sức quý giá. Mặc dù cô không nói, nhưng vẻ đẹp và sự dịu dàng của cô khiến nhà vua yêu thương và tôn sùng cô vô bờ.
Chẳng bao lâu sau, hoàng hậu sinh ra một hoàng tử. Tuy nhiên, trong đêm ấy, lúc hoàng hậu đang nằm mơ màng, Đức bà Maria xuất hiện. Bà nhìn cô với ánh mắt trìu mến và nói:
“Nếu con thú nhận rằng con đã mở cánh cửa cấm, ta sẽ trả lại cho con giọng nói của mình.”
“Không, con không mở cửa cấm,” hoàng hậu lắp bắp, sợ hãi.
Đức bà Maria cất bước ra đi, mang theo đứa trẻ, để lại hoàng hậu trong nỗi đau tột cùng. Bởi lẽ, không ai tin tưởng cô nữa. Lời đồn lây lan, người ta cho rằng cô đã ăn thịt chính con mình. Dù nhà vua yêu thương hoàng hậu, nhưng vô tình, nỗi phẫn nộ trong triều đình ngày càng lớn.
Năm sau, hoàng hậu lại sinh một cậu con trai khác, và một lần nữa, Đức bà Maria trở lại. Bà thốt ra lời đề nghị tương tự, nhưng lần này cô lại chối phủ nhận:
“Con không mở cửa cấm.”
Khi ánh sáng của Đức bà vụt tắt, hoàng hậu cảm thấy sự cô đơn ùn ập trở lại. Lần thứ ba, hoàng hậu sinh ra một cô con gái. Trong đêm khuya, Đức bà Maria hiện về thêm lần nữa:
“Hãy theo ta.”
Bà nắm tay hoàng hậu và dẫn lên thiên đường, nơi hai cậu con trai của cô đang vui chơi hạnh phúc. Điều này khiến lòng hoàng hậu tràn ngập niềm vui và hy vọng. Đức bà Maria quay sang, nhìn thẳng vào mắt cô và nói:
“Nếu con thú nhận sự thật, ta sẽ trả lại hai đứa con trai cho con.”
“Không, con không mở cửa cấm,” hoàng hậu kiên quyết đáp lại.
Những giọt nước mắt rơi trên má cô khi Đức bà để cô lại trần gian, giữ cô con gái mới sinh bên mình. Câu chuyện về việc hoàng hậu ăn thịt con mình lại một lần nữa lan truyền khắp nơi, và triều đình quyết định lập phiên tòa xét xử cô. Không thể thanh minh cho mình, hoàng hậu bị coi là kẻ tội lỗi.
Khi ngọn lửa bắt đầu cháy xung quanh, hoàng hậu cảm thấy nỗi hối hận dâng trào. Cuối cùng, cô mới thốt lên:
“Thưa Đức bà Maria, chính con đã mở cánh cửa cấm!”
Bầu trời bỗng tối sầm lại, và cơn mưa rào như thác đổ ập xuống, dập tắt ngọn lửa. Đức bà Maria cùng hai cậu con trai, tay nắm chặt cô con gái, hiện ra trước mặt hoàng hậu. Bà mỉm cười và nói:
“Những ai biết hối lỗi và thành tâm thú nhận, sẽ được tha thứ.”
Lập tức, Đức bà trao lại cho hoàng hậu tất cả ba đứa trẻ, phục hồi giọng nói cho cô. Từ đó, họ sống bên nhau trong hạnh phúc, và hoàng hậu đã học được rằng, trong cuộc sống, lòng trung thực và sự biết lỗi là chìa khóa để tìm lại sự bình yên và hạnh phúc đích thực.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com