Ngày xửa ngày xưa, trong một bản làng nhỏ nằm giữa những ngọn núi xanh tươi, nơi mà ánh sáng mặt trời dường như tràn ngập mỗi sớm mai, có một cặp vợ chồng nghèo khó sống bằng nghề trồng lúa và nuôi những con gà. Họ luôn mơ ước có một đứa con, nhưng điều ước giản dị ấy mãi không thành hiện thực.
Một buổi sáng, khi ánh mặt trời vừa chớm lên, rọi những tia nắng ấm áp qua khung cửa sổ, người vợ tên Mai ra ngoài vườn chăm sóc cây cối. Giữa những bông hoa dại, cô bỗng thấy một bông hoa nhỏ xinh đẹp lạ thường. Hoa có màu tím nhạt, tỏa hương ngào ngạt, như mời gọi cô lại gần.
Mai nhẹ nhàng cúi xuống, thầm thì:
“Ôi, bông hoa xinh đẹp này sẽ làm cho lòng ta cảm thấy vui hơn.”
Khi cô chạm vào bông hoa, đột nhiên có một tiếng nói dịu dàng vang lên:
“Cảm ơn em đã yêu thương và chăm sóc cho ta. Vì điều này, ta sẽ ban cho em một điều ước.”
Đôi mắt Mai sáng bừng lên, cô không nghĩ ngợi nhiều:
“Ta ước có một đứa con để chăm sóc, nuôi nấng.”
Bông hoa khẽ lay động, rồi từ đó, một đứa bé trai đáng yêu chào đời. Cặp vợ chồng vui mừng khôn siết, họ đặt tên cho con là Phong. Mỗi ngày trôi qua, gia đình nhỏ sống trong hạnh phúc, tiếng cười vang vọng khắp núi rừng.
Thế nhưng, khi Phong lớn lên, cậu bé dần trở nên hiếu kỳ và mơ ước khám phá thế giới bên ngoài. Một hôm, cậu quyết định rời khỏi làng để tìm kiếm những điều mới lạ.
Khi đi xa, Phong gặp một cô gái xinh đẹp tên Lan, cô sống trong một ngôi làng kế bên. Với mái tóc dài, đen nhánh như màn đêm và đôi mắt sáng rực như vì sao, cô đã khiến trái tim cậu bé rung động. Họ kết bạn, cùng nhau khám phá những miền đất mới, cùng nhau cười đùa và chia sẻ những ước mơ.
Rồi một ngày, trong khi đang khám phá khu rừng bí ẩn, cả hai tình cờ thấy một bông hoa lạ, có màu tím giống như bông hoa mà Mai đã từng thấy. Phong cảm thấy hân hoan, nhưng Lan lại nói với giọng đầy lo lắng:
“Phong, đừng chạm vào bông hoa đó, biết đâu nó mang lại bất hạnh.”
Phong cười, chân thành đáp:
“Lan, đừng lo lắng, chúng ta vẫn có thể tận hưởng vẻ đẹp của nó mà không cần chạm vào.”
Nhưng mà, sự hiếu kỳ lại dẫn dắt Phong đến gần hơn. Đột nhiên, bông hoa nở rộ, ánh sáng phát ra chói lòa, làm cậu choáng váng. Khi khi trời lắng xuống, cậu thấy Lan đã biến mất. Cậu hoang mang và đau khổ, nhận ra rằng sự tham lam đã dẫn đến mất mát lớn.
Trở về nhà trong tâm trạng nặng trĩu, Phong quyết định dành thời gian để tìm kiếm Lan. Mỗi ngày, cậu lại ra ngoài, lặng lẽ gọi tên cô và ước mong được gặp lại. Trong khi đó, người mẹ Mai vẫn ngồi bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời, lòng cảm thấy trĩu nặng khi ngoại cảnh không hề thay đổi.
Lần này, Phong nhớ đến lời của bông hoa năm xưa. Anh quyết định vào rừng tìm kiếm bông hoa ấy với hi vọng có thể mang Lan trở về. Khi tìm thấy, cậu đã khom người, chân thành nói:
“Xin hãy cho tôi có cơ hội sửa sai. Tôi đã vô tình làm tổn thương người mình yêu thương nhất. Mọi thứ tôi có đều không có nghĩa lý gì nếu thiếu Lan.”
Làn hương tỏa ra từ bông hoa, một lần nữa vang lên:
“Chỉ khi nào em hiểu được giá trị của tình yêu, Lan mới trở lại bên cạnh em.”
Phong tự hứa với lòng mình, cậu sẽ sống trọn vẹn yêu thương và không bao giờ phải hối tiếc. Ngày qua ngày, cậu cùng những người trong bản lặng lẽ chăm sóc những bông hoa, giúp chúng nở rộ, mang lại sắc màu cho cuộc sống.
Cuối cùng, sự chân thành và kiên nhẫn của Phong đã tạo nên phép màu. Một sáng sớm kia, trong ánh bình minh, Lan hiện ra bên cạnh cậu, nụ cười rạng rỡ như hoa nở.
“Hãy hiểu rằng, tình yêu không chỉ là mơ ước mà còn là sự sẻ chia, sự hy sinh”, cô nói.
Từ đó trở đi, cặp đôi sống trong tình yêu thương và hạnh phúc, mỗi ngày đều trân trọng những gì họ có, và cùng nhau chăm sóc những bông hoa phong lan, chứng nhân cho tình yêu của họ. Họ đã học được rằng tình yêu thực sự là một hành trình, nơi mà sự chia sẻ, thấu hiểu và trân trọng luôn là điều đẹp nhất.
Và trong mỗi bông hoa phong lan đều chứa đựng một câu chuyện của tình yêu thương và sự hy sinh, nhắc nhở mọi người về giá trị của những gì họ có.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com