Ngày xửa ngày xưa, tại một vương quốc xa xôi, có một vị vua cai trị đầy quyền lực và trang nghiêm. Xung quanh tòa cung điện lộng lẫy của ngài là một khu rừng sâu thẳm, nơi sinh sống của những loài dã thú kỳ bí. Một ngày nọ, vua ra lệnh cho một thợ săn dạn dày kinh nghiệm đi vào rừng để săn một con nai, nhưng những băng bó quen thuộc của bộ lạc về tai nạn đã xảy ra khi thợ săn không trở về.
Khi thời gian trôi qua mà không có tin tức gì, vua không còn kiên nhẫn được nữa, tâm trí bắt đầu lo lắng:
“Có lẽ hắn gặp điều gì chẳng lành,” vua lẩm bẩm.
Ngày kế tiếp, nhà vua triệu hồi thêm hai thợ săn khác. Nhưng lời cầu xin của ngài lại không ích gì, họ cũng biến mất không dấu vết. Vào ngày thứ ba, vua triệu tập tất cả các thợ săn trong vương quốc để tìm kiếm:
“Các người phải lục soát từng ngóc ngách trong khu rừng, tìm ra ba người đó!”
Đoàn thợ săn ra đi nhưng về tay không, nỗi hoảng sợ lan tỏa khắp vương quốc, khiến người dân không dám bước chân vào rừng nữa. Khung cảnh tĩnh lặng, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng côn trùng râm ran, và có thể nhìn thấy bóng một con chim đại bàng hoặc một con diều hâu lượn lờ trên bầu trời xanh.
Thời gian cứ trôi qua như vậy cho đến một ngày đẹp trời, một thợ săn lạ mặt đến cầu xin sự che chở của vua và không ngại hiểm nguy để vào khu rừng bí ẩn. Nhà vua, mặc dù cảm thấy đồng cảm, nhưng vẫn lo lắng:
“Trong đó không có an toàn, ta sợ rằng ngươi sẽ gặp rắc rối lớn hơn những người trước, khó có thể trở về.”
Người thợ săn khẳng khái trả lời:
“Tâu bệ hạ, cho dù có bao nhiêu hiểm nguy, tôi cũng không sợ, hãy để tôi thử sức.”
Vào rừng, chàng dẫn theo chú chó săn thông minh. Chỉ một đoạn đường, chú chó bỗng tìm thấy dấu chân của con thú. Nhưng ngay lập tức, một cái đầm sâu thẳm chắn ngang con đường, khiến họ không thể tiếp tục. Chớp mắt, từ dưới nước, một cánh tay to lớn vươn lên, túm lấy chú chó và kéo xuống.
Người thợ săn hoảng hốt quay về, không một lời nào, chỉ hy vọng rằng việc điểm tâm lại sáng nắng và nhờ thêm ba người nữa đến để vớt cái đầm ấy lên. Sau khi dọn cạn đầm, họ phát hiện ra một người rừng đang nằm bất tỉnh dưới đáy, thân hình của ông ta bóng loáng như sắt gỉ, tóc dài rối bời đổ xuống trên mình.
Họ trói kẻ lạ mặt và đưa về cung điện. Tất cả mọi người trong vương quốc đều kinh ngạc trước con người bí ẩn này. Vua ra lệnh nhốt người rừng vào một cái lồng sắt cẩn thận, nghiêm cấm bất kỳ ai được quyền mở cửa. Hoàng hậu, người phụ nữ xinh đẹp và thông minh, giữ chiếc chìa khóa để đảm bảo mệnh lệnh không bị vi phạm.
Từ đó, mọi người lại tự do vào rừng mà không còn sợ hãi. Một ngày, hoàng tử nhỏ, tuổi còn thơ ngây, khi đang chơi bóng ngoài sân, quả bóng vàng bất ngờ lăn vào cái lồng.
“Trả bóng cho ta đi!” hoàng tử lên tiếng.
Người rừng đáp lại:
“Mở cửa cho ta, ta sẽ trả lại.”
Hoàng tử cương quyết:
“Không, ta không được phép, cha ta đã ra lệnh cấm.”
Lần lượt hoàng tử trở lại để đòi bóng. Vào ngày thứ ba, một lần nữa hoàng tử ghé thăm, nói:
“Cho dù ta có muốn cũng không thể mở cửa vì ta không có chìa khóa.”
Người rừng chỉ tay nói:
“Chìa khóa ở dưới gối của mẹ ngươi, vào lấy mà mở cho ta!”
Vì ham muốn quả bóng, hoàng tử vội vàng chạy về lấy chìa khóa. Cánh cửa lồng mở ra, nhưng một bàn tay khéo léo đã kẹp chặt ngón tay chàng.
“Ới, đừng đi, ta sẽ bị đòn!” hoàng tử hoảng hốt kêu lên.
Người rừng, với sức mạnh vượt trội, bế bổng hoàng tử lên vai và tiến sâu vào trong rừng mờ mịt.
Khi vua trở về, thấy lồng trống không, thần sắc ngài trở nên nặng nề. Vua chạy tới hỏi hoàng hậu:
“Sự tình thế nào?”
Hoàng hậu lắc đầu, chưa kịp có câu trả lời vì ngay cả chiếc chìa khóa cũng đã mất. Không thấy con mình, không thấy ai hồi âm, nỗi lo âu dâng cao trong cung điện. Trong lúc đó, người rừng đã đưa hoàng tử đến một nơi trú ẩn mới, nơi mà ánh mặt trời không thể len lỏi qua tán cây dày đặc.
“Ngươi sẽ không bao giờ thấy lại cha mẹ nữa đâu,” người rừng nói với giọng trầm mặc. “Nhưng ta sẽ chăm sóc ngươi như một đồng bạn. Chỉ cần ngươi làm theo lời ta dặn, ta sẽ cho ngươi thấy những điều quý giá mà không ai có thể tưởng tượng.”
Người rừng dẫn hoàng tử đến một cái giếng sáng lấp lánh như nước ngọc. “Đây là giếng vàng,” người rừng chỉ tay. “Nhiệm vụ của ngươi là không được để bất kỳ thứ gì rơi xuống đây, nếu không, nó sẽ mất thiêng.”
Hàng ngày, hoàng tử ngồi bên giếng, canh chừng những điều kỳ diệu. Dưới làn nước trong vắt, có thể thấy những con cá vàng nhảy múa và những con rắn lấp lánh. Nhưng rồi, trong một phút lơ đãng, vì ngón tay đau đớn, hoàng tử đã vô tình nhúng ngón tay xuống giếng, và ngay lập tức, nó trở nên vàng ròng.
Khi người rừng trở lại, ánh mắt của hắn như muốn xuyên thấu vào tâm hồn hoàng tử.
“Có chuyện gì đã xảy ra ở giếng?” Hắn hỏi.
“Không, không có gì đâu,” hoàng tử vội vàng lấp liếm.
Nhưng người rừng đã nhận ra bí mật:
“Ngươi đã nhúng tay vào nước. Ta tha cho ngươi lần này, nhưng hãy cẩn thận, nếu như có lần nào nữa thì sẽ không dễ đâu!”
Ngày hôm sau, hoàng tử tiếp tục ngồi bên giếng, cố gắng tập trung. Nhưng lại một lần nữa, một sợi tóc dài của chàng không may rơi xuống nước, và cái giá phải trả lại xảy ra.
“Tóc vàng,” người rừng nói với giọng không chấp nhận bất kỳ lời biện minh nào. “Ngươi không vượt qua thử thách này, giờ thì hãy rời khỏi nơi đây và sống giữa trần gian.”
Hoàng tử bàng hoàng nhìn người rừng.
“Nhưng nếu ngươi gặp khó khăn, hãy vào rừng gọi ‘Hanxơ sắt,’ ta sẽ đến giúp.”
Và từ đó, hoàng tử trở về chốn thường dân. Cha mẹ chàng đã từng tuyệt vọng, nay thấy chàng, mừng mừng tủi tủi. Nhưng hoàng tử không biết kiếm sống ra sao, chỉ có thể làm công việc lặt vặt trong cung điện, nơi chàng chịu đựng biết bao lời châm chọc.
Thời gian trôi qua, cho đến một ngày, quân giặc kéo đến vương quốc. Vua chần chừ không biết phải làm gì. Hoàng tử, không còn cách nào khác, bạo gan xin vua cho phép chàng tham gia chiến đấu và cần một con ngựa.
Những người lính cười nhạo:
“Hãy chờ đợi chúng ta rồi hẵng lựa chọn ngựa!”
Khi tất cả ra đi, hoàng tử bước vào chuồng ngựa, nơi chỉ còn lại một con ngựa què, nhưng chàng vẫn quyết định cưỡi lên và phóng vào rừng.
“Khanh muốn gì?” Giọng người rừng vang lên trong không gian.
“Xin ngài cho tôi một con ngựa mạnh mẽ để đánh giặc.”
Người rừng cất bước, và sau một lát, xuất hiện trước mắt hoàng tử là một con ngựa chiến oai phong cùng một đội quân hùng hậu, giáp trụ lấp lánh dưới ánh nắng.
Với sức mạnh mới, hoàng tử dẫn đoàn quân thẳng đến chiến trường. Nhờ tài lãnh đạo kiệt xuất, hắn đã cứu giúp đất nước, đánh bại quân giặc. Tin tức chiến thắng lan tỏa ra khắp nơi, và khi quay trở về, hoàng tử ghi nhớ lời hứa với người rừng.
“Trả lại ngựa cho ngài, cho tôi về với con ngựa què.”
Khi hoàng tử trở lại cung điện, mọi người xúm lại bày tỏ tán thưởng cho anh hùng vô danh, nhưng chàng chỉ cúi đầu trong im lặng, chẳng màng đến vinh quang.
Rồi đến một ngày, vua tổ chức một lễ hội lớn, ngay cả công chúa cũng muốn tham gia. Theo ý nguyện, hoàng tử đã vào rừng một lần nữa.
“Ta mong bắt được quả táo vàng của công chúa.”
“Mi hãy mặc giáp đỏ, cưỡi ngựa hồng oai phong,” người rừng dặn dò.
Trong lễ hội, hoàng tử lẫn vào đám đông mà không ai nhận ra. Khi công chúa ném quả táo, chàng lập tức chộp được và phi ngựa chạy đi. Làm tới ba lần như vậy, lần nào cũng được cả ba quả táo.
Vua giận đùng đùng vì không thể bắt được kẻ thiếu lễ độ và thông báo sẽ xử phạt. Nhưng vào ngày tranh cãi thứ ba, khi hoàng tử bị trúng thương và mất chiếc mũ, mái tóc vàng lập tức lộ ra.
“Đó chính là chàng trai làm việc trong vườn!” Công chúa reo lên.
Khi vua thấy hoàng tử, ngài không thể tin tưởng.
“Ngươi phải là kỵ sĩ đã giúp ta trong cuộc chiến chứ?”
“Và đây là ba quả táo,” hoàng tử dõng dạc nói, đưa ra kỷ vật chứng minh.
Khi chứng minh được danh tính, hoàng tử cũng không quên nói:
“Tâu hoàng thượng, thần xin được kết duyên với công chúa.”
Công chúa tươi cười đáp lại:
“Chàng thật không biết giấu diếm chút nào!”
Hội hè đã tàn, những khúc nhạc êm dịu vang lên. Và như một cái kết viên mãn, hoàng đế – Hanxơ sắt – trở về với bản thể và ta nguyện đồng lòng bên nhau. Từ nay, hạnh phúc và vàng bạc sẽ không còn thiếu thốn trong cuộc đời họ.
Câu chuyện khép lại, để lại cho vương quốc một bài học quý giá về lòng dũng cảm, tình bạn, và giá trị của sự chân thành. Nó nhắc nhở mọi người rằng, chỉ cần tin tưởng vào bản thân, sống đúng với lương tâm, rồi một ngày nào đó, hạnh phúc sẽ trở lại bên ta.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích tại website Cổ tích Việt Nam.