Ngày xưa, trong một khu rừng rậm rạp, nơi những cây cổ thụ vươn mình cao chót vót, che phủ ánh nắng ấm áp của mặt trời, có một con sói lông xám, tên là Sói. Sói sống một cuộc đời cô độc, dạo chơi giữa các tán cây rậm rạp và thỏa sức hoà mình vào thiên nhiên. Khung cảnh quanh Sói luôn tràn ngập âm thanh của những tiếng chim hót vang rền, tiếng lá xào xạc xô đẩy nhau trong gió, tạo thành một bản nhạc thiên nhiên sống động.
Thế nhưng, một ngày nọ, Sói nhìn thấy những con vật khác trong rừng tụ tập thành từng nhóm, chúng cười nói vui vẻ bên nhau, chia sẻ thức ăn và tình bạn. Trong lòng Sói bỗng chốc dấy lên một nỗi cô đơn ghê gớm.
“Tại sao mình lại không thể có được những người bạn như vậy?” – Sói tự nhủ, hai mắt buồn bã, ánh sáng trong đó dường như không còn nữa.
Một buổi chiều nọ, khi mặt trời nằm gục bên rìa núi, Sói quyết định phải thay đổi điều đó. Nó lấy hết can đảm và xuất hiện trước nhóm động vật, nơi có thỏ, hươu và cả những chú chim. Sói tiến lại gần và lên tiếng:
“Chào các bạn, tôi là Sói. Tôi đến đây để làm quen và muốn cùng các bạn chia sẻ niềm vui.”
Nhưng chúng chỉ nhìn Sói với ánh mắt nghi ngờ. Thỏ, nhỏ nhắn, nhưng đầy tự tin hỏi:
“Ngươi là Sói, sao chúng ta có thể tin ngươi? Ngươi thường được biết đến là kẻ thù của chúng ta.”
Nghe những lời nói đó, Sói cảm thấy đau đớn như thể trái tim của nó bị khoét sâu một lỗ hổng. Nó cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng khó khăn lắm mới thoát ra được câu:
“Tôi không muốn làm hại ai… Tôi chỉ muốn có bạn.”
Tuy nhiên, nhóm động vật vẫn không chịu tin vào những lời ấy. Chúng từ chối Sói và bỏ đi, để lại nó đứng bơ vơ giữa rừng xanh sâu thẳm, nơi ánh sáng ngày dần tắt.
Sói lủi thủi trở về ngôi nhà của mình – một cái hang sâu hun hút, nơi không có bóng dáng của một người bạn, chỉ có những tiếng gió rít qua khe hở. Thời gian trôi qua, Sói ngày càng cảm thấy cô đơn. Nó quyết định phải chứng minh cho các động vật thấy rằng nó không phải là một kẻ xấu, mà là một người bạn trung thành.
Ngày hôm sau, Sói đặt ra một kế hoạch. Nó tìm những quả dại ngọt ngào nhất rải khắp con đường đi để các bạn của nó có thể thưởng thức. Với trái tim đầy mong mỏi, Sói đã chuẩn bị sẵn sàng cho hành động thiện chí này.
Ngẫm nghĩ về động vật tội nghiệp, nó lại hình dung đến những nụ cười của chúng khi được thưởng thức những quả berry tươi ngon. Tuy nhiên, khi Sói đặt chúng lên đường mòn, không ai trong số chúng chú ý. Chẳng bao lâu sau, một trận bão lớn kéo đến, mạnh mẽ và ầm ầm, giống như tiếng núi nổ tung dưới áp lực của thiên nhiên. Giữa cơn bão, những động vật hoảng loạn, không biết chạy đi đâu.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, Sói đã cất tiếng gọi tuyệt vọng:
“Hãy đến đây! Tôi sẽ dẫn các bạn đến một nơi an toàn!”
Dù ban đầu họ vẫn ngần ngại, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chân thành và sự quyết tâm của Sói, họ cuối cùng cũng đi theo nó.
Sói dẫn các bạn qua một con đường an toàn, nơi những tán cây dày che cho họ khỏi những cơn gió lạnh lẽo. Khi bão đã qua, những con vật trong rừng nhìn Sói, lòng biết ơn dâng trào. Thỏ, với đôi mắt rực rỡ, nói:
“Cảm ơn bạn, Sói! Nếu không có bạn, chúng tôi có lẽ đã gặp nguy hiểm. Bạn thật sự là một người bạn tốt!”
Mọi người bắt đầu xúm lại, cười nói, và đổi mới tình bạn với Sói. Trong mắt Sói ngập tràn nước mắt hạnh phúc khi cuối cùng nó cũng đã tìm được những người bạn đồng hành.
Từ đó trở đi, Sói không còn sống đơn độc nữa. Nó đã chứng minh rằng hành động tốt đẹp có thể làm thay đổi cách nhìn của người khác, và rằng tình bạn được xây dựng bởi lòng chân thành. Học hỏi từ trường hợp của Sói, tất cả đều nhận ra giá trị của tình bạn và lòng tin tưởng lẫn nhau, đó chính là điều quý giá nhất của cuộc sống.
Và thế là, Sói cùng những người bạn mới đã sống hạnh phúc mãi mãi trong khu rừng, nơi mà ánh sáng và tình yêu luôn ngập tràn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com