Ngày xưa, tại một vùng quê thơ mộng, nơi những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời, có một chú lợn con tên là Béo. Béo có một thân hình tròn trịa, bộ lông hồng hào, và đặc biệt là chiếc mũi ngắn cũn. Mọi người thường nói rằng chiếc mũi của Béo thật kỳ lạ, khác hẳn với những chú lợn khác. Chúng đều tự hào với chiếc mũi dài thon thả của mình, còn Béo thì luôn cảm thấy mình thật lẻ loi, như một bông hoa dại giữa rừng hoa kiêu sa.
Một buổi sáng nọ, giữa ánh nắng vàng rực rỡ, Béo quyết định đi tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi “Vì sao mũi lợn lại ngắn?”. Béo đứng ở đầu cánh đồng, nơi những bông hoa hướng dương nở rộ, ngắm nhìn những chú lợn khác đang vui đùa, hạnh phúc với mũi dài của chúng.
“Nhưng có điều gì không ổn với chiếc mũi của mình sao?” Béo tự nói với chính mình, ánh mắt đầy băn khoăn.
Chú quyết định sẽ nhờ sự giúp đỡ của những con vật khác trong khu rừng. Đầu tiên, Béo đến gặp chị thỏ trắng, một cô gái năng động và thông minh. Trong ánh mắt lanh lợi, chị thỏ nhìn Béo và hỏi:
“Cậu muốn biết lý do vì sao mũi của cậu ngắn? Thật dễ hiểu! Chắc chắn là do tổ tiên của cậu!”
“Nhưng tại sao họ lại có chiếc mũi ngắn như vậy?” Béo lo lắng hỏi lại.
Chị thỏ cười tươi, nói: “Hãy hỏi ông rồng, người đã ghi lại mọi câu chuyện của thế giới này. Ông ấy biết câu trả lời!”
Béo ngay lập tức lên đường tìm ông rồng, người sống trên đỉnh núi cao, nơi mây mờ phủ quanh như chốn thần tiên. Khi đến nơi, Béo cảm thấy đôi chân mình run lên vì lo lắng và háo hức. Ông rồng già có một bộ vảy lấp lánh, ánh lên màu sắc huyền bí của ngọc bích.
“Cháu có gì muốn hỏi ông?” Ông rồng hỏi với giọng trầm ấm.
“Tại sao chiếc mũi của cháu lại ngắn như vậy?” Béo hồi hộp đáp.
Ông rồng dừng lại một chút, rồi từ từ giải thích: “Nguyên nhân thực sự không chỉ vì di truyền, mà còn vì một lý do sâu xa hơn. Tổ tiên của cháu đã chọn chiếc mũi này không phải vì họ không thích mũi dài, mà vì họ đã học được từ các loài động vật khác rằng sự tự tin, khả năng sống sót không nằm ở hình thể bên ngoài, mà ở trái tim và bản linh âm thầm bên trong.”
Lời nói của ông rồng như những gợn sóng khẽ chạm vào tâm hồn Béo. “Cháu đã không hiểu rằng sự khác biệt chính là điều tạo nên giá trị của mỗi cá thể hay sao?” Ông rồng tiếp tục: “Cháu hãy nhìn những chú lợn khác, có thể họ tự hào về mũi dài nhưng liệu họ có nhận ra rằng không phải ai cũng giống nhau? Chính sự khác biệt tạo nên sự phong phú cho cuộc sống.”
Khi trở về nhà, Béo cảm thấy lòng mình tràn đầy sức mạnh và tự tin. “Từ nay, mình sẽ không lo lắng về ngoại hình nữa, mà sẽ tự hào về bản thân và những gì mình có,” chú tự nhủ.
Từ đấy, giữa những chú lợn khác, Béo là người dẫn đầu, lái cả nhóm trong những trò chơi thú vị. Chú dạy cho chúng biết bài học rằng vẻ đẹp thực sự đến từ bên trong, rằng mỗi chúng ta đều có giá trị riêng và không cần phải thay đổi bản thân để được chấp nhận.
Và thế là, câu hỏi “Vì sao mũi lợn lại ngắn?” đã không còn quan trọng với Béo nữa. Chú sống vui vẻ và hạnh phúc, và đem lại sự ấm áp, yêu thương cho những người bạn quanh mình. Từ đó, phong cách sống của Béo đã khiến cho những chú lợn khác cảm nhận được giá trị từ sự khác biệt của chính mình, để cùng nhau xây dựng cuộc sống tràn đầy niềm vui.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com