Lần nọ, trong một ngôi làng yên bình, vợ của Quỳnh bất ngờ ốm nặng. Dù đã thử đủ loại thuốc thang, tình hình vẫn không cải thiện. Quỳnh rất lo lắng. Một hôm, anh quyết định xem bói để tìm hiểu nguyên nhân. Thầy bói cho biết, không phải do Chúa Liễu mà chính là do linh hồn của Thành Hoàng đất bản đang quấy phá.
Quỳnh bèn tới đình làng để khấn vái. Anh đứng trước bàn thờ, lòng thành kính và sầu muộn. Trong màn đêm tĩnh mịch, những vì sao lấp lánh trên cao như chứng giám cho tâm chân thành của anh. Quỳnh khẩn khoản;
“Xin Thành Hoàng phù hộ cho vợ tôi khỏi bệnh. Nếu được, tôi sẽ cúng lễ tạ ơn trong tâm thành.”
Xong xuôi, Quỳnh trở về nhà với niềm hy vọng trong lòng. Dù đi bộ vội vã, anh tự nhủ rằng mọi thứ sẽ sớm tốt đẹp. Khi mở cửa, anh thấy vợ mình đã tỉnh dậy, nét mặt rạng rỡ như ánh mặt trời, sức sống trở lại. Bà vợ vui mừng kêu lên:
“Ôi, chồng ơi! Em cảm thấy khỏe nhiều rồi, chúng ta nhanh chóng làm gà lễ tạ nào!”
Quỳnh nhìn quanh, thấy trong nhà chẳng có gà, nhưng anh nảy ra một ý tưởng.
“Thôi được, nhà mình không có gà nhưng có thứ khác để làm lễ.”
Rồi anh tiến vào chuồng gà, đưa tay lấy hai quả trứng, cẩn thận luộc chúng trong nồi. Người nhà nhìn thấy, nghĩ rằng Quỳnh chỉ đang nấu ăn bình thường. Nhưng sự thật không phải như vậy.
Khi đã hoàn thành, Quỳnh mặc áo quần chỉnh tề, tấm áo lượt là tha thướt, cầm trong tay cái đĩa với hai quả trứng luộc. Những người trong gia đình bắt đầu lén lút theo sau, tò mò về hành động lạ lùng của anh.
Quỳnh tiến về đình làng, nơi có bàn thờ uy nghiêm với nén hương đang bốc lên tỏa khói mơ màng. Anh đặt đĩa trứng lên bàn hương, sau đó đứng trước bàn thờ, lòng chân thành dâng lên, anh đọc với giọng điệu uy nghi:
“Chú là bậc cả trong vùng,
Ta là người nhỏ giữa dòng,
Chức tước dù khác nhau,
Cũng chẳng kém ai đâu.
Vì vợ con đau ốm,
Phải đến khấn Thành Hoàng.
Phiên chợ cách trở,
Không thể mua bán gì.
Nhà có chú gà ri vừa nhảy ổ,
Thương tình muốn mổ,
Chắc Thành Hoàng độ trì,
Xin nhận hai quả trứng vớ vẩn này.”
Khấn xong, Quỳnh không vòng tay, không lễ lạy như các lễ truyền thống. Anh chỉ trở về nhà và nói với vợ rằng:
“Yên tâm đi, em yêu, Thành Hoàng đã nhận lễ vật của chúng ta.”
Với ánh mắt tràn đầy niềm tin, Quỳnh và vợ đã cùng nhau trải qua những ngày tháng an yên, trong niềm tin tưởng và lòng thành kính dành cho đấng bảo vệ của làng. Qua câu chuyện này, người ta không chỉ thấy được tấm lòng chân thành của Quỳnh mà còn nhận ra rằng sự biết ơn và lòng thành là những giá trị vô giá trong cuộc sống, điều mà mọi người cần gìn giữ và phát huy.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc truyện cổ tích dân gian tại website Cổ tích Việt Nam.