Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ sông xanh biếc, nơi có những cánh đồng bát ngát cỏ và hoa dại thi nhau đua nở, người dân sống yên bình và hạnh phúc. Trong làng có một cô gái tên là Mai, cô nổi bật với làn da nâu khỏe khoắn, mái tóc dài đen nhánh như mây trời, và ánh mắt sáng lấp lánh như những vì sao đêm. Mỗi sáng, Mai đều dậy thật sớm để ra đồng, hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn những cánh hoa Bồ Công Anh đang nở rộ.
Những cánh hoa Bồ Công Anh mỏng manh nhưng dũng cảm, tựa như những món quà nhỏ của thiên nhiên dành tặng cho cuộc sống. Mai vô cùng yêu thích loài hoa này, mỗi khi nhìn thấy chúng, lòng cô lại trào dâng một cảm xúc mãnh liệt về sự tự do và hy vọng. Có một điều kì diệu rằng, khi gió thổi qua, những cánh hoa lại bay lên không trung, mang theo những ước mơ của con người.
Hàng ngày, Mai thường ngắm nhìn những cánh hoa bay lượn, và cô thầm ước: “Ước gì mỗi cánh hoa có thể chạm đến những trái tim đau khổ, mang lại niềm vui và hy vọng cho họ.” Cô không hề biết rằng, ước mơ ấy sẽ không chỉ dừng lại ở những cảm xúc của riêng cô.
Một ngày nọ, khi ánh nắng chiều vàng rực rỡ chiếu xuống, Mai gặp một cụ già với mái tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn. Cụ đang ngồi dưới gốc cây lớn, với ánh mắt buồn bã.
“Cháu ơi, tại sao lại có vẻ buồn như vậy?” – Mai hỏi, lòng cô tràn đầy lo lắng.
“Ôi, ta đang nghĩ về những khó khăn và nỗi đau của cuộc sống này. Nhiều người xung quanh đều phải đối diện với những bất hạnh, mà ta chẳng biết làm gì để giúp đỡ họ,” cụ già thở dài, lúc này, cụ đã không giữ nổi nước mắt.
Mai nhìn cụ, rồi đưa tay chỉ vào những bông hoa Bồ Công Anh sắc vàng rực rỡ.
“Cháu có một ước mơ, rằng những cánh hoa này có thể bay xa, mang theo những ước vọng và hi vọng của con người đến với mọi nơi.”
Mắt cụ già bỗng sáng lên, cụ gật đầu và nói:
“Có lẽ, cháu đã chỉ cho ta một con đường. Nếu những cánh hoa mang được những ước mơ đến với thế giới bên ngoài, vậy ta phải làm gì đây?”
Mai chăm chú nghĩ về điều đó, và cô quyết định mình sẽ giúp cho những cánh hoa Bồ Công Anh bay xa thật xa. Cô lao vào công việc, đi thu hoạch những bông hoa tươi đẹp nhất, đặt chúng trong một chiếc giỏ lớn. Cô muốn gửi những bông hoa này đến những ai cần đến chúng, để họ có thể tìm thấy hy vọng và niềm vui trong cuộc sống.
Cô đi khắp nơi, từ nhà này sang nhà khác, từ làng bên cho đến bờ sông, với mỗi bước chân đều đầy nhiệt huyết. Cô hồi hộp gửi gắm từng cánh hoa cho những người đang buồn bã, đang chán nản. Những người nhận hoa, ánh mắt họ như bừng sáng, và có những nụ cười hé lộ tình yêu cuộc sống quay trở lại.
Chỉ trong một thời gian ngắn, cả vùng quê bỗng nhộn nhịp hơn hẳn. Cánh đồng Bồ Công Anh không còn chỉ là những bông hoa đơn thuần, mà trở thành biểu tượng của sự hy vọng và tình thương trong lòng con người.
Thời gian trôi qua, Mai không chỉ gửi được những cánh hoa đến khắp nơi mà còn thấy được sức mạnh của lòng người. Những nỗi buồn, nỗi lo đã được chia sẻ, và trong mỗi ánh mắt của người dân luôn ánh lên niềm tin về tương lai tươi sáng.
“Cháu thật tuyệt vời, đôi khi chỉ một điều nhỏ bé cũng có thể thay đổi cả thế giới,” cụ già lại gặp Mai một lần nữa, khuôn mặt ông rạng rỡ khác hẳn.
“Cháu không hề làm gì lớn lao đâu, mà chỉ có một tấm lòng,” Mai đáp, lòng ấm áp khi thấy mọi người hạnh phúc.
Cánh đồng Bồ Công Anh ngày càng nở rộ, mỗi cơn gió thoảng qua đều như mang theo những điều kỳ diệu, những ước mơ của Mai và của tất cả mọi người. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, những bông hoa Bồ Công Anh tiếp tục bay xa, dệt thành một bức tranh sống động của niềm hy vọng.
Và từ đó trở đi, mỗi khi nhìn thấy hoa Bồ Công Anh bay, người ta nhớ đến câu chuyện về Mai – cô gái đã thổi bùng lên những đam mê và hy vọng trong những trái tim bất hạnh.
Người ta hiểu rằng, cuộc sống không chỉ cần tình yêu mà còn cần cả những hành động nhỏ bé, làm cho cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com