Ngày xưa, dưới ánh sáng rực rỡ của mặt trời và ánh sáng dịu dàng của ánh trăng, có một vùng đất tươi đẹp, nơi thiên nhiên hòa quyện trong sự giản dị, thanh bình. Tại đây, mọc lên một ngôi làng nhỏ bé nằm bên dòng sông trong xanh. Người dân nơi này sống bằng nghề nông, trồng trọt, và chăn nuôi, họ yêu thương nhau như thể là những thành viên trong một gia đình lớn.
Trong làng có một đôi vợ chồng trẻ tuổi, họ có tên là Lâm và Mai. Họ đã sống bên nhau nhiều năm nhưng vẫn chưa có đứa con nào. Một đêm, dưới ánh trăng sáng trong như gương, Mai nhìn lên bầu trời và nói:
“Giá như chúng ta có một đứa trẻ, bất kể là trai hay gái, thì cuộc sống của mình sẽ trọn vẹn hơn.”
Lâm ôn tồn an ủi:
“Đừng lo lắng, anh tin rằng sẽ có điều kỳ diệu xảy ra.”
Một hôm, khi Mai đang ra vườn hái rau, cô phát hiện một bông hoa lạ, rực rỡ sắc màu, tỏa ra ánh sáng lung linh. Cô hái nó về nhà và đặt lên bàn thờ. Từ đó, những giấc mơ về đứa con đã bắt đầu hình thành trong họ.
Chẳng bao lâu sau, điều kỳ diệu đã xảy ra. Mai mang thai và cuối cùng sinh ra một cô bé xinh đẹp, với làn da trắng như bông tuyết và mái tóc dài óng ả. Họ đặt tên cho cô là Hằng, mang ý nghĩa “trăng sáng”. Hằng lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ và thường chạy nhảy bên dòng sông, thỏa sức khám phá thế giới xung quanh.
Một buổi tối, khi ánh trăng chiếu rọi rực rỡ, Hằng cất tiếng hát bài ca về thiên nhiên. Giọng hát của cô vang vọng khắp núi rừng, khiến mọi người không khỏi mê mẩn. Nhưng tình yêu thương đó cũng thu hút sự chú ý của Ngọc Hoàng trên cao. Ngọc Hoàng đã quyết định triệu Hằng lên Cung Trăng, nơi có ánh sáng lạnh lẽo nhưng cũng tràn đầy bất ngờ.
Khi Hằng nhìn thấy Cung Trăng lấp lánh với những bức tường bằng ngọc trai, cô thấy thích thú nhưng cũng không khỏi nao núng. Đây là một thế giới hoàn toàn khác với cuộc sống ấm áp ở trần gian. Ngọc Hoàng nói:
“Con hãy ở lại đây, và làm những điều mà con đã mơ ước.”
Hằng, dù muốn vươn tới giấc mơ, nhưng lòng cô vẫn luôn hướng về cha mẹ, và cô đáp:
“Con muốn trở về để gặp mẹ cha, nơi tình yêu và hạnh phúc của gia đình.”
Đến lượt chính Ngọc Hoàng cũng cảm nhận được nỗi nhớ quê hương trong lòng Hằng. Ông quyết định cho cô trở về, nhưng có một điều kiện là cô phải mang theo một bình nước từ cung trăng về, nước có thể cứu vãn tình trạng những người bị bệnh tại trần gian.
Hằng trân trọng nhận lời.
Khi trở lại, sức mạnh của dòng nước kỳ diệu đã cứu sống nhiều người và mang lại niềm vui cho làng. Nhưng sau đó, cô lại phải lên cung trăng, và trong tim cô bắt đầu hình thành nỗi nhớ quê hương sâu sắc. Hằng chia sẻ niềm đau trong lòng với Ngọc Hoàng:
“Con ước gì có thể sống mãi bên cha mẹ và dân làng.”
Ngọc Hoàng thấu hiểu, ông mới quyết định cho cô trở lại, nhưng cô phải chịu khổ đau để đổi lấy sự hạnh phúc cho mọi người.
Từ đó, Hằng trở thành chị Hằng, hàng đêm lại tỏa sáng trên bầu trời, ngắm nhìn quê hương từ xa. Những giọt lệ của cô hòa quyện cùng ánh sáng của mặt trăng, để lại một niềm hy vọng cho tất cả. Đêm đêm, dân làng cầu nguyện dưới ánh sáng của Hằng, nhớ về ơn nghĩa mà cô đã dành cho họ.
Bài học từ câu chuyện của chị Hằng Nga vẫn sống mãi: Dù cuộc sống có khó khăn, hãy luôn biết hi sinh vì người khác và trân trọng những giá trị của tình yêu và gia đình. Bởi chỉ khi chúng ta biết cho đi, thì hạnh phúc mới luôn trở lại bên ta.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com