Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nhỏ nằm giữa vùng đồng quê xanh tươi, người dân nơi đây sống bình yên bên cánh đồng lúa chín vàng, róc rải những bông hoa dại đủ màu sắc. Giữa cảnh sắc thanh bình đó, có một cặp đôi rất yêu thương nhau, họ là chàng trai tên Bình và cô gái tên Hoa. Bình là một chàng trai mạnh mẽ, có nét mặt rắn rỏi, đôi mắt ánh lên nét thông minh, còn Hoa lại là một cô gái hiền dịu với làn da trắng hồng cùng đôi mắt sáng tựa bầu trời trong xanh.
Một ngày nọ, khi ánh mặt trời vừa ló dạng, chiếu những tia sáng rực rỡ lên mặt đất, Hoa bế đứa em nhỏ trên tay, cất bước qua cánh đồng hướng về phía ngôi nhà bình yên của mình. Nơi đây, tiếng chim hót líu lo và hương thơm của cỏ cây hòa quyện trong không khí tạo nên một khung cảnh thật thơ mộng. Hoa ngồi xuống bên bờ ao, nơi làn nước trong vắt phản chiếu những ánh nắng vàng rực, cô thì thầm:
“Bình ơi, anh có biết không, hôm qua trong giấc mơ của em, em thấy bông hoa huệ tây mọc cao giữa cánh đồng, xung quanh nó là các loài hoa đủ sắc màu. Em vươn tay tới hái nhưng sao nó lại lẩn tránh.”
Bình, đứng bên cạnh và chăm chú lắng nghe, chàng khẽ mỉm cười:
“Có thể bông hoa ấy muốn thử thách lòng kiên nhẫn của em, để xem em có xứng đáng với nó hay không.”
Một hôm, trong lúc dạo chơi bên dòng sông, Hoa tình cờ gặp một người phụ nữ mang trên mình bộ quần áo đơn sơ, nét mặt hằn lên sự vất vả, bà đang cố gắng tìm kiếm chút thức ăn cho cả nhà. Hoa không ngần ngại, cô tháo chiếc khăn quàng bên cổ mình, đưa cho bà:
“Bà ơi, bà hãy nhận lấy khăn này, để cho ấm áp. Cháu xin lỗi vì không có nhiều, nhưng cháu hy vọng bà sẽ không thấy lạnh.”
Người phụ nữ mỉm cười, ánh mắt bà rạng ngời sáng lên một cách lạ thường:
“Ơn trời, cô gái tốt bụng. Cảm ơn con, đôi tay con có thể không đủ để giúp đỡ cả thế gian, nhưng tấm lòng nhân ái của con sẽ tạo ra phép màu.”
Một thời gian trôi qua, lòng nhân hậu của Hoa đã lan tỏa khắp làng. Mọi người từ già đến trẻ đều yêu quý và kính trọng cô. Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả bầu trời, chàng Bình quyết định làm một điều gì đặc biệt cho Hoa. Chàng đã lên đường trèo đèo lội suối, tìm cách hái bông hoa huệ tây mà cô đã từng mơ ước.
Cuối cùng, sau nhiều khó khăn, chàng cũng có được bông hoa đẹp nhất, trắng muốt như tuyết và tỏa hương thơm ngát. Bình trở về, trao bông hoa cho Hoa với đôi tay run rẩy, lòng tràn đầy hạnh phúc:
“Em yêu, bông hoa huệ tây này không chỉ là cảnh vật, mà còn là tấm lòng của anh dành cho em.”
Bất ngờ trước món quà quá đỗi quý giá, Hoa rưng rưng nước mắt:
“Em cảm ơn anh, Bình. Nhưng ở đời, có những thứ còn quý hơn cả sắc đẹp của hoa, đó là lòng yêu thương và sự hy sinh.”
Hai người ôm chặt nhau dưới ánh chiều tà, dần dần bông hoa huệ tây nở ra, tỏa hương thơm khắp nơi và mọi người trong làng đã hiểu rằng, từ ngọn gió nhẹ đến ánh sáng mặt trời đều như mang đến thông điệp về yêu thương và sự sẻ chia.
Và từ đó, bông hoa huệ tây trở thành biểu tượng cho những tình cảm chân thành trong cuộc sống, nhắc nhở mọi người rằng, chỉ cần có tình yêu thương chân thật, thì mọi khó khăn sẽ sớm qua đi, và hạnh phúc sẽ luôn ở lại bên cạnh những ai biết sẻ chia.
Câu chuyện về Hoa và Bình như một khúc ca ngọt ngào giữa đồng quê, khắc ghi trong lòng dân làng rằng tình yêu và nhân ái chính là động lực để vượt qua mọi thử thách trong cuộc đời. Từ đó, hoa huệ tây không chỉ là một bông hoa, mà còn là biểu tượng của sự sống động và tình người, gắn bó trong từng nhịp thở của cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com