Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm bên cạnh những cánh đồng xanh mướt và những ngọn đồi nhấp nhô, có một đôi vợ chồng hiền lành sống trong một ngôi nhà gỗ nhỏ bé. Họ rất yêu thương nhau, nhưng lại mang trong lòng nỗi khát khao về một đứa con để tô điểm cho tổ ấm của mình. Ngày qua tháng lại, họ cầu mong điều ước ấy sẽ trở thành hiện thực.
Từ cửa sổ sau nhà, người vợ thường ngắm nhìn một mảnh vườn rực rỡ của một mụ phù thủy sống gần đó. Vườn hoa đầy sắc màu, các loại rau mùi thơm ngát khiến lòng người khó cưỡng. Ai cũng biết nơi đó thuộc về mụ phù thủy nổi tiếng, nên không ai dám bén mảng lại gần.
Một chiều, khi bóng chiều dần buông xuống, ánh hoàng hôn phủ lên mảnh vườn rực rỡ, người vợ đứng bên khung cửa sổ nhìn ra và bất chợt thấy một luống rau ba lăng xanh tươi, mơn mởn trong gió. Trong lòng bà nổi lên một cơn thèm nhỏ, cơn thèm rau ấy dường như đang dâng trào theo từng giây. “Nếu không được thưởng thức hương vị tuyệt vời ấy, chắc là tôi sẽ không chịu nổi,” bà thở dài.
Nhìn thấy vợ mình gương mặt tái nhợt vì cơn thèm ăn, người chồng không khỏi lo lắng. Anh lặng nhìn bà và thầm nghĩ:
“Làm sao có thể để cô ấy bị hành hạ bởi cơn thèm như vậy chứ? Tôi phải làm gì đó để cứu nàng.”
Vào đêm hôm ấy, khi màn đêm đã buông xuống, chồng liền quyết định xô đổ cái rào chắn sợ hãi. Anh lén lút trèo qua bức tường, bước vào mảnh vườn xinh đẹp, cẩn thận hái một ít rau ba lăng mang về cho vợ. Nghe tiếng xèo xèo của rau khi được nấu chín, người vợ ngập tràn hạnh phúc và cảm nhận được sự yêu thương của chồng.
Tuy nhiên, điều này cũng tạo ra một vòng lặp không thể tránh khỏi. Ngày kế tiếp, cơn thèm rau ba lăng lại bùng lên mãnh liệt hơn. Những sự thèm thuồng ấy dẫn dắt người chồng đến quyết định mạo hiểm một lần nữa.
Và rồi, khi anh vừa đặt chân vào vườn, ngay lập tức mụ phù thủy xuất hiện với khuôn mặt đầy tức giận. Bà ta kêu to:
– “Ngươi dám xâm phạm vườn của ta để hái rau sao? Ngươi sẽ phải trả giá cho tội lỗi này!”
Người chồng hoảng sợ, quỳ xuống cầu xin:
– “Xin bà hãy thương xót! Tôi chỉ hành động vì tình yêu dành cho vợ. Cô ấy thèm rau đến mức như thể sẽ chết mất.”
Mụ phù thủy thấy vậy liền nói, giọng khinh bỉ:
– “Rất tốt! Nếu ngươi muốn rau, ngươi phải đánh đổi. Đứa con mà vợ ngươi sẽ sinh ra, hãy giao cho ta nuôi dưỡng.”
Trong sự hoảng loạn, người chồng không còn lựa chọn nào khác liền đồng ý.
Thời gian trôi qua, khi người vợ sinh con, mụ phù thủy đến và đặt tên cho bé gái xinh đẹp là Rapunzên. Mụ bế bé đi vào một nơi sâu thẳm, không ai thấy được nữa. Rapunzên lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, với mái tóc vàng óng mượt như ánh nắng mặt trời. Mỗi khi ánh hoàng hôn buông xuống, nàng đã cất lên những bài hát ngọt ngào từ tháp cao.
Mỗi ngày, mụ phù thủy đều đến thăm nàng, phần vì muốn bảo vệ, phần vì muốn kiểm soát. Mỗi lần muốn lên tháp, mụ đều gọi:
– “Rapunzên, Rapunzên,
Ta muốn leo lên,
Bện thả tóc xuống.”
Rapunzên nhanh chóng thả bím tóc dài xuống, để mụ phù thủy leo lên thăm.
Ngày tháng trôi qua, một ngày nọ, một chàng hoàng tử dũng mãnh tình cờ đi ngang qua tháp và nghe tiếng hát êm dịu phát ra. Chàng dừng lại để lắng nghe và trái tim chàng như bị cuốn theo tiếng hát tuyệt diệu đó. Nhưng khi chàng tìm kiếm lối vào, chàng không thấy cửa ra vào nào cả.
Lòng khao khát gặp gỡ khiến chàng quyết tâm, hàng ngày chàng quay trở lại tháp chỉ để nghe tiếng hát của Rapunzên, và rồi một hôm chàng trông thấy mụ phù thủy gọi lên tháp.
– “Rapunzên, Rapunzên,
Ta muốn leo lên,
Bện thả tóc xuống.”
Chàng hoàng tử thầm nghĩ, “Đây sẽ là cách để tôi vào tháp.”
Khi màn đêm buông xuống, chàng đứng dưới tháp và gọi:
– “Rapunzên, Rapunzên,
Ta muốn leo lên,
Bện thả tóc xuống.”
Bím tóc được thả xuống, chàng hoàng tử nhanh chóng leo lên.
Khi thấy chàng, Rapunzên ban đầu rất ngạc nhiên, nhưng rồi ánh mắt cô bừng sáng với niềm hi vọng. Họ trò chuyện, chia sẻ những giấc mơ và hòa quyện trong tình yêu.
– “Em ước rằng một ngày nào đó, em được tự do. Nhưng, thật lòng em không biết cách nào để rời khỏi đây,” Rapunzên nói buồn bã.
Hoàng tử, với lòng quyết tâm, đã hứa sẽ giúp nàng. Nhất định chàng sẽ đem đến tự do cho nàng. Hàng ngày, chàng đem theo tơ để Rapunzên bện thành dây thừng, chờ ngày hai người có thể rời khỏi tháp.
Thế nhưng, mụ phù thủy đã rất tinh tường. Một hôm, khi Rapunzên hỏi:
– “Tại sao bà mỗi lần lên cảm thấy nặng nề hơn hoàng tử?”
Mụ phù thủy nổi giận, vội vàng lôi tóc cô và cắt đứt những bím tóc ấy, khiến nàng mất đi vẻ đẹp và sự tự do. Rồi mụ đưa Rapunzên tới một miền hoang vu, nơi nàng sống trong đói khát, tuyệt vọng.
Mụ ở lại tháp, cố chặt bím tóc mình vào móc, khiến hoàng tử trở lại nhưng bị đâm chém bởi sự tức giận của mụ.
Khi hoàng tử được gọi lên tháp, chàng không thấy Rapunzên, mà chỉ gặp một ánh mắt đầy thù hận. Mụ phù thủy cười nhạo:
– “Ngươi muốn tìm kiếm tình yêu? Hẳn nàng đã không còn ở đây nữa.”
Chàng hoàng tử, trong sự thất vọng, đã nhảy từ tháp xuống những bụi gai và bị mù đôi mắt. Trong nhiều năm trời, chàng lang thang khắp nơi, sống nhờ vào những gì thiên nhiên ban tặng, luôn nhớ về Rapunzên.
Rốt cuộc, một ngày chàng đến miền hoang vu, nơi Rapunzên sống cùng hai đứa trẻ của nàng. Khi lắng nghe tiếng gọi của nàng, chàng theo âm thanh đó và tim chàng như thổn thức khi nhận ra giọng nói mà chàng yêu quý.
Khi Rapunzên gặp lại chàng, những giọt lệ chảy từ mắt nàng làm hồi sinh đôi mắt chàng. Duyên phận đã đưa họ trở lại bên nhau, và cùng với hai đứa trẻ, họ trở về vương quốc của mình.
Từ đó, tình yêu của họ bừng sáng giữa cuộc sống bình thường, nơi mọi thứ không còn là những rào cản mà là những hứa hẹn tương lai. Họ sống cùng nhau trong hạnh phúc mãi mãi, và câu chuyện của họ truyền tải thông điệp về tình yêu mạnh mẽ, sự hy sinh và niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com