Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh mướt, có một bà mẹ hiền lành sống cùng cô con gái xinh đẹp của mình. Cô gái tên là Bích, mái tóc dài như những sợi chỉ vàng óng ánh và đôi mắt rạng rỡ như ánh nắng buổi sớm. Họ ở trong một căn nhà nhỏ giản dị nhưng ấm cúng, với hàng rào trắng hoa nhài nở rộ quanh năm, tỏa hương thơm ngát mỗi khi gió mùa hè thoảng qua.
Mỗi ngày, bà mẹ dậy từ rất sớm, chuẩn bị bữa sáng cho Bích, rồi cùng nhau ra đồng làm việc. Họ trồng rau, thu hoạch trái cây và cùng sống đời sống âm thầm nhưng đầy tình yêu thương. Dù cả hai mẹ con đều rất nghèo, nhưng họ luôn hạnh phúc vì có nhau.
Một hôm, trong lúc đang làm việc trên cánh đồng, Bích nhìn thấy một con chim nhỏ bị thương. Cô gái nhẹ nhàng bế nó trên tay, đôi mắt tràn ngập lo lắng.
“Mẹ ơi, chúng ta phải giúp nó!” Bích thốt lên, lòng tràn đầy sôi sục thương xót.
Bà mẹ nhìn con với ánh mắt ấm áp và mỉm cười. “Con yêu, chúng ta sẽ chăm sóc nó. Đó là điều tốt đẹp mà mình nên làm.”
Họ mang con chim về nhà, băng bó đôi cánh nhỏ, cho nó ăn và chăm sóc với cả tấm lòng. Qua ngày tháng, con chim dần hồi phục và trở nên khỏe mạnh. Nó thường bay quanh nhà, líu lo những bản nhạc vui tươi, như muốn gửi lời cảm ơn đến hai mẹ con.
Một ngày, khi chim đã đủ sức mạnh, nó tạo ra một cuộc vui bất ngờ. Nghĩ rằng mình đã đến lúc cần phải tự do, nó đậu lên vai Bích và cất tiếng:
“Cảm ơn Bích và mẹ, những người đã cứu sống tôi! Tôi sẽ đền đáp ân tình này.”
Chim vỗ cánh bay cao, khi trở về với bầu trời, tự do và tự tại. Nhưng ngay sau đó, một cơn bão bất ngờ ập đến làng nhỏ. Gió thổi mạnh, mưa xối xả, những cành cây đổ gẫy, mọi thứ đều tan hoang. Hai mẹ con lo lắng tìm nơi trú ẩn nhưng ngôi nhà của họ không đủ vững chãi trước sức mạnh của thiên nhiên.
Giữa cơn bão tơi bời, Bích khóc lóc, đôi tay run rẩy ôm chặt mẹ mình. “Mẹ ơi, chúng ta sẽ ra sao?”
Bà mẹ ôm con vào lòng, dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, con yêu. Chúng ta vẫn còn có nhau, đó là điều quý giá nhất.”
Lời an ủi như một chiếc ô che chở trong cơn cuồng phong, thắp sáng lên hy vọng trong lòng họ. Bất ngờ, từ bóng tối của cơn bão, con chim của Bích bay lượn trở lại. Nó cất tiếng hót vang, kéo đến một nhóm chim khác để giúp đỡ. Cùng nhau, những chú chim bay quanh nhà, tạo thành một hàng rào bảo vệ, che chắn cho mẹ con Bích trước sức mạnh của bão tố.
Khi cơn bão qua đi, làng nhỏ chìm trong tĩnh lặng nhưng những chú chim vẫn ở lại, như những người bạn tri kỷ. Bích và mẹ ôm nhau, ánh mắt ngập tràn những giọt nước mắt hạnh phúc.
“Mẹ ơi, chúng ta đã được cứu!” Bích reo lên, lòng đầy cảm kích.
Bà mẹ gật đầu, tâm hồn tràn ngập niềm vui: “Con hãy nhớ, tình thương và lòng tốt sẽ luôn được đền đáp. Chúng ta sống vì người khác, và rồi, điều tốt đẹp sẽ trở lại bên mình.”
Từ đó, mỗi khi đến mùa gió bão, con chim và những người bạn của nó lại trở về thăm hai mẹ con, biến ngôi nhà nhỏ trở thành nơi trú ẩn an toàn. Bích cùng mẹ luôn sẵn sàng chào đón và giúp đỡ bất kỳ ai cần đến, với trái tim rộng mở và tình yêu thương dạt dào.
Và như vậy, trong một ngôi làng xanh tươi, hai mẹ con đã sống hạnh phúc và truyền cảm hứng cho mọi người quanh họ. Thời gian trôi qua, bài học về tình yêu thương và lòng vị tha vẫn sống mãi trong trái tim của Bích cùng mẹ, như ánh sáng của những vì sao lấp lánh trong đêm.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích Việt Nam tại cotichvietnam.com