Một hôm, tại một ngôi làng nhỏ, dưới bóng cây cổ thụ lớn, có một con mèo tên là Miu, nổi tiếng với bộ lông mềm mại và đôi mắt sáng như ngọc. Cuộc sống của Miu êm ả cho đến khi nó gặp một chú chuột tên là Bông, chú chuột có bộ lông xám xịt, nhanh nhẹn và không kém phần thông minh. Để kết thân với Bông, Miu quyết định tận dụng tài ăn nói của mình.
Miu lân la, bắt đầu trò chuyện với Bông:
– Này chú Bông, ta luôn cảm thấy cô đơn trong những ngày mưa gió. Ta có một ước mơ tha thiết, đó là có một người bạn như chú. Chúng ta có thể ăn chung, sống chung, cùng chia sẻ niềm vui.
Bông, trước sự chân thành của Miu, cũng cảm thấy vui vẻ và đồng ý. Song Miu chớp cơ hội khéo léo:
– Nhưng có một điều, chú Bông ạ, ta cần chuẩn bị thức ăn cho mùa đông, không sẽ bị đói. Chúng ta phải cẩn thận. Chú cần tránh xa những bẫy mà ta có thể đặt ra.
Câu nói nhẹ nhàng của Miu khiến Bông cảm thấy tin tưởng. Chúng cùng nhau mua một niêu mỡ, nhưng việc cất giấu chúng lại trở thành một vấn đề nan giải. Sau một thời gian dài nhẩm nghĩ, Miu liền khuyên:
– Chúng ta nên cất niêu mỡ ở nhà thờ. Nơi đó vắng vẻ, không ai dám lấy đồ của người khác. Chúng ta sẽ chỉ động vào khi cần.
Niêu mỡ được cất giấu cẩn thận dưới gầm nhà thờ. Nhưng chẳng bao lâu sau, cái bụng Miu lại thèm mỡ. Miu lên kế hoạch cho chuyến đi của mình:
– Chú Bông ơi, hôm nay ta được mời làm bố đỡ đầu cho một đứa trẻ mới sinh. Thật sự là điều quan trọng, chắc chắn chú sẽ không phiền khi ở nhà canh chừng mọi thứ, đúng không?
Bông đáp lại, với chút lo lắng:
– Vâng, nếu anh có bữa tiệc ngon lành, hãy nhớ cho em một phần nhé!
Thực ra Miu chỉ muốn tìm đến niêu mỡ. Nó đến nhà thờ, lén lút đến gần niêu mỡ và bắt đầu liếm láp, không màng đến việc không ăn một chút nào mà phải ngừng lại. Sau khi ăn no, Miu cảm thấy hạnh phúc, dạo chơi trên những mái nhà cao hút, ngắm nhìn không gian yên bình.
Khi Miu trở về, Bông chờ đợi, hỏi han:
– Anh về rồi ư? Chắc hẳn hôm nay anh đã có một ngày thú vị?
Miu trả lời, với giọng điệu giả vờ vui vẻ:
– Mọi thứ đều suôn sẻ, rất vui!
– Đứa trẻ được đặt tên là gì vậy?
Miu nhanh trí đáp:
– “Liếm sạch phần da.”
Bông nhướng mày, thốt lên ngạc nhiên:
– “Liếm sạch phần da,” nghe thật kỳ lạ, đúng không? Trong họ nhà anh có ai đặt tên như vậy không?
Miu, với vẻ mặt không mấy bận tâm, chỉ đáp:
– Thực sự mà nói, tên gọi nào có xấu hơn “Ăn cắp vặt”? Đó chỉ là cái tên thôi.
Vài ngày sau, cơn thèm mỡ lại kéo đến với Miu. Nó lại viện cớ:
– Chú Bông ơi, ta lại được mời làm bố đỡ đầu, lần này là một đứa trẻ dễ thương nữa. Hãy giúp ta trông nom nhà cửa nhé!
Bông vui vẻ nhận lời, còn Miu nhanh chóng lén lút đến nhà thờ, phủ phục bên niêu mỡ, ăn ngấu nghiến thêm một nửa. Miu tự mãn nghĩ: “Chẳng có gì ngon hơn việc thưởng thức một mình.”
Sau khi về nhà, Bông nhanh chóng hỏi:
– Đứa trẻ được đặt tên là gì hả anh?
Miu đáp, một cách bình thản:
– “Hết nhẵn một nửa.”
– “Hết nhẵn một nửa.” Nghe thật kỳ quái, em chưa từng nghe tên ấy bao giờ!
Miu lờ đi, rồi say sưa trong giấc ngủ. Không lâu sau, Miu lại không kiểm soát được cơn thèm ăn của mình và một lần nữa viện lý do:
– Mùa này có một đứa trẻ đặc biệt, toàn thân màu đen với lông chân trắng, ta không thể từ chối việc làm bố đỡ đầu, đúng không?
Bông trở nên bồn chồn:
– “Liếm sạch phần da,” “Hết nhẵn một nửa,” Nghe toàn những cái tên khó hiểu, khiến em càng nghi ngờ hơn.
Miu chế nhạo:
– Chú Bông ơi, sao luôn sống ở góc nhà và chịu khó suy nghĩ đến như vậy? Hãy ra ngoài nắng gió một chút cho đời tươi sáng hơn.
Trong khi Miu đi vắng, Bông dọn dẹp nhà cửa, nhưng Miu trở về khi bụng đã no căng, quên cả lý do của mình. Chú chuột chỉ bình thản hỏi:
– Lần này tên đứa trẻ là gì?
– Chắc cái tên lại không làm chú vui lòng đâu. Tên nó là “Hết sạch.”
Bông kêu lên:
– “Hết sạch,” một cái tên thật đáng nghi! Em chưa bao giờ thấy cái tên đó trong lịch sử!
Miu chỉ lặng lẽ lắc đầu, rồi cuộn mình lại say giấc.
Kể từ đó, Miu không còn ai mời mình làm bố đỡ đầu nữa. Mùa đông đến, khi không kiếm được thức ăn, Bông mới nhớ đến niêu mỡ và nói với Miu:
– Anh ơi, mình đi lấy niêu mỡ đi. Chắc giờ nó đã ngon lắm!
Miu đáp, vẻ mặt hào hứng:
– Ừ, chắc chú cảm thấy nó ngon như một bữa tiệc tươi vui.
Họ cùng đi. Nhưng khi tới nơi, niêu mỡ vẫn nằm đó, chỉ là đã trống rỗng.
Bông thốt lên:
– Thì ra thế! Bây giờ em mới thấy, anh đúng là một người bạn tốt. Anh đã ăn hết mọi thứ mà không phải chia sẻ!
Miu quát lên:
– Mày ngậm miệng lại ngay! Chỉ cần mày nói thêm nữa, tao sẽ ăn luôn cả mày đấy!
Cái tiếng cuối cùng của Bông:
– “Hết sạch!” vừa thốt ra tự miệng thì Miu đã lao đến, bắt Bông và nuốt gọn.
Và trong đêm tối, chỉ còn lại tiếng gió thổi nhẹ bên hiên nhà thờ, chốn mà hai kẻ bạn đã từng cùng nhau dự tính cho tương lai. Câu chuyện này chẳng chỉ là bài học về lòng tin mà còn nhắc nhở rằng không nên để sự tham lam che mờ đi tình bạn chân thành.
Chúc các bạn, anh, chị em có được những giờ phút thư giãn khi đọc Truyện cổ tích tại cotichvietnam.com